Nhật kí công nhân viên chức

10357785_562658710545525_38755319886829871_o

Nhật kí công nhân viên chức

. . .

6am – Thành phố Hà Nội. Tập thể Thanh Nhàn. Hai Bà Trưng.

Âm nhạc luôn là thứ tuyệt vời nhất của con người, khi mà nó kết hợp cùng lúc với việc đi vệ sinh.

Và như thế, hắn bắt đầu một ngày mới, trong phòng vệ sinh, và bên tai văng vẳng những giai điệu thánh thót từ chiếc loa của nhà hàng xóm, với những giọng ca đi cùng năm tháng như Châu Việt Cường, Châu Khải Phong, Lâm Chấn Huy…rồi cả đến boyband lịch lãm HAT, với những bản nhạc bất hủ như: Anh thích em như xưa, Từ trên trời rơi xuống, Kẻ thay thế, Tình đau, . . . Ôi…giai điệu thật tuyệt vời…ca từ thật trong sáng…ngày nào cũng thế…hắn đã thuộc làu tất cả, như là máu thịt, thật gắn bó và chẳng thể tách rời…

7am

Đã khi nào đó, bạn thức dậy, bắt đầu một ngày mới, và có một cảm giác hừng hực khí thế, khoan khoái, khi hạnh phúc mà nghĩ rằng, mình là một công dân gương mẫu, và đóng góp sức lao động cho xã hội và đất nước chưa? Nếu đã rồi, thì các bạn sẽ hiểu tâm trạng hắn hôm nay…Cuộc đời thật đẹp, phố xá thật đông đúc, làm hắn nhớ đến bài hát của Nguyễn Đức Cường : “…Nhìn dòng người vội vã nối những chiếc xe dài lê thê…” Ôi…Hà Nội thật đáng yêu làm sao…những con người thật thân quen làm sao…Ôi ! Nhìn những khuôn mặt kìa, mọi người sao mà hiền hậu dễ mến…Và có lẽ…không còn gì có thể hạnh phúc hơn…

Dòng người vội vã bỗng dưng đứng khựng lại, và kéo dài gần 300 mét tại điểm giao thông Thái Hà – Chùa Bộc. Tắc đường !!!.

Những khuôn mặt dễ mến ban nãy, giờ đỏ phừng phừng, mắt lồi căng ra, ngó nghiêng, tìm cách luồn lách qua bất cứ khe hở hay ngõ ngách nào. Cái cô bé dễ thương ngồi sau yên xe của bà mẹ, ban nãy ngủ ngoan là thế, giờ bắt đầu gào khóc. Bà mẹ hiền hậu vừa mỉm cười khi nãy bắt đầu chau mày, lầm lì, và rồi đột ngột cất tiếng : “ Khóc cái thằng bố mày, lần sau bảo thằng bố mày đi mà đèo”. Tiếng còi xe bắt đầu to dần, và liên tục, mặc kệ cái đèn đỏ hay tắc đường, cứ bấm toe toe. Người ta chen chúc vào nhau, để mặc những anh giao thông loay hoay múa may một mình. Đâu đó có tiếng hét vì bị bỏng bô, đâu đó có tiếng chửi vì húc vào đít xe của nhau. Hắn mỉm cười…Ôi …cuộc sống thật sôi động…

8am.

Do thói quen nhìn gái rõ hơn nhìn xe, hắn vừa húc vào một chú taxi. Chú lái xe điềm đạm mở ngay cửa xe, đầy thiện chí lao ra, và vạch áo bụng để khoe ngay một đống hình xăm trên người, toàn rồng với phượng. Rồi tóm cổ áo hắn, và lôi vào vỉa hè để giải quyết. Rất nhẹ nhàng, chú bảo : “ địt mẹ mày, có mắt không, giờ ra gara, sửa xe cho tao”…Hắn vốn dĩ là kẻ thông minh, liền biến ngay bộ mặt của một cán bộ công nhân viên chức yêu đời thành bộ mặt của một cậu sinh viên lên tỉnh đi dạy thêm gia sư : “ Cháu không có tiền…thật, cháu không có tiền !”. Và cứ thế, hắn giữ chìa khóa xe thật chặt…Đôi co nửa tiếng, chú lái xe đáng mến bỏ đi sau khi cầm 200k và một câu chào than ái : “ Địt mẹ thằng hãm”. Hắn lên xe, và thở phào đi tiếp, tự khen mình thật khéo cư xử, nếu không bạc triệu chả chơi…

9am.

Đã đến chỗ làm. Và như mọi khi, với sức trẻ hừng hực đầy khí thế, hắn biết, hôm nay sẽ lại là một ngày đầy hiệu quả với những cống hiến hết mình. Nhưng đầu tiên, phải xem cho xong cái phim mới cắm chuột down đêm qua đã chứ. Làm gì cũng phải tư tưởng thoải mái mới tốt được. Nhưng rồi hắn nghĩ, nếu đến đây, chỉ để xem phim, thì có khác nào kẻ vô dụng. Thế là hắn quyết định xem phim vào giờ cơm trưa, còn bây giờ thì cày nốt level rồi làm mấy trận d-day.

1 pm.

Có làm, có ăn, thì phải có nghỉ mới đảm bảo sức khỏe để cống hiến. Và thế là 4 ghế chập lại thẳng hang. Hắn quyết định ngủ để chiều còn tiếp tục công việc.

3pm.

Theo cơ chế sinh học thông thường, ngủ một giấc ngắn thì con người thường hay uể oải. Và với hắn, điều này là tai hại, hết sức tai hại, uể oải thì cống hiến kiểu gì đây? ! Thế là hắn quyết định phải đi làm ngay cốc trà đá thật đặc, mấy điếu vina. Thế thì mới có thể tỉnh táo làm việc được chứ.

4pm.

Giờ này mà không về thì tắc đường chết. Hắn nghĩ thầm. Vốn quyết đoán,  nghĩ là làm, hắn xách cặp về luôn. Rồi thì vừa đi vừa nghĩ, một ngày mệt mỏi như thế, không café bia bọt thì có mà stress nặng rồi trầm cảm có ngày. Thế thì làm sao mà cống hiến được nữa. Với tư tưởng đúng đắn và hi sinh ấy. Hắn quyết định gọi mấy ông bạn thân đi cafe để xả stress. Tất nhiên, là với mục đích để có thể làm được nhiều việc cho xã hội hơn.

9pm.

Về đến nhà. Hắn uể oải buông người phịch xuống đi văng. Rồi than thở “ Đúng là vắt kiệt sức, đúng là kiệt sức…” Rồi tự thưởng cho bản thân một cốc bia trong nhà tắm. Và nếu trong cái lúc ấy mà có bất kì ai phàn nàn, thì hắn sẽ đỏ bừng mặt mà kêu ầm lên : “ Tôi đi kiếm tiền, tôi đi lao động, tôi cống hiến !!!” Rồi hắn thấy mình bị xúc phạm, tự ái vô cùng cho xem…

11pm.

Sinh hoạt điều độ, đó là điều mà hắn luôn tâm niệm, một trí tuệ minh mẫn chỉ có khi mà một thân thể tráng kiện. Và thế nghĩa là, hắn sẽ đi ngủ. Ngủ để ngày mai, bắt đầu một ngày mới, những niềm vui mới, và những cống hiến mới. Hắn mỉm cười, và tự cảm thấy…cuộc sống thật tuyệt…

 

Advertisements

Chuyến đi Davos và những đêm dài

doraemon-wallpaper-1920x1080-01

“Thức đêm mới biết đêm dài”. Đó là tên một chapter của một bộ manga quen thuộc gắn liền với tuổi thơ của bao đứa trẻ – Đôrêmon. Đó là một trong những thứ đầu tiên làm cho cái đầu non nớt của một thằng trẻ con nghĩ về buổi đêm nó như thế nào. Lúc đó cũng chỉ biết rằng đêm thì phải đi ngủ. Đơn giản vậy thôi, và cũng không hề nghĩ rằng có một lựa chọn rằng có thể thức đêm.

Lớn hơn một chút, nhưng chưa quá lớn, vào những lúc trải qua một ngày đầy mệt mỏi, vô vị và chán trường, buổi đêm là lúc để mò mầm, cố vớt vát cái gì đó bù lại cho ban ngày. Nhưng hầu như là chả vớt vát được cái gì hết, đi về tay trắng với bầu mắt thâm quầng. Những lúc đó chỉ biết ì ạch lọ mọ trong căn phòng nhỏ, ngồi trước màn hình máy tính, thi thoảng lại ra ban công đứng. Rồi ngày hôm sau lại vài giây ngáp một lần, ngồi ngất ngư trên bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ của ngôi trường cấp hai mà trực sập nguồn.

Lớn hơn nhiều chút. Mặc dù đã được học rằng một ngày có 24 giờ, hết ngày rồi đến đêm, hết đêm rồi lại đến ngày, thế nhưng vẫn tự đánh lừa mình rằng nếu buổi đêm mà không đi ngủ thì ngày mai sẽ không đến đâu. Giống như đi ngủ là một cái công tắc để chuyển sang ngày mới vậy. Đêm nó sẽ dài mãi, dài mãi, không kết thúc, vô tận như cái bầu trời đen kịt kia. Cứ như thể, nếu thức thì sẽ giữ lại được hết những niềm vui và hạnh phúc mong manh của ngày hôm nay , còn những âu lo ngày mai sẽ chả bao giờ đến. Hậu quả của việc ảo tưởng này thì hôm sau lại tự gánh chịu thôi.

Ra đường ban đêm là cái gì huyền bí lắm, mạo hiểm lắm. Từ trước nào nghĩ ra đường ban đêm thì đầy những cuộc đi bão, bang hội trấn lột tụ tập, người vô gia cư, rồi cơ động lượn vòng quanh rất ư là vui mắt. Cái ngày đầu tiên lẻn ra khỏi nhà buổi đêm nó háo hức lắm. Lách cửa đi ra thật khẽ khàng như thể chơi Metal Gear Solid hay bất kỳ tựa game stealth action nào. Adrenaline tăng cao đến bất ngờ. Từng bước chân ra đầu ngõ thôi cũng đủ làm nhịp tim tăng dồn dập. Ánh đèn vàng, vũng nước mưa, đường vắng tanh. Chả có gì hết, không có những thứ tê nạn kỹ vĩ như mình mong tưởng. Chỉ có những người chở rau, chở thịt, những người lao đồng tần tảo đi đêm về hôm thôi. Lúc nào cũng như vậy. Không bước qua biên giới thì trông sang bên kia thấy tò mò lắm, tự vẽ nên một cảnh đầm ấm, hoa lệ phía bên ấy. Bước qua rồi mới lại thấy nó tầm thường làm sao và chả có gì hết. Sau đó vài lần vác xe đạp đi lượn đêm với bạn, vài lần đi chơi về khuya thì lại thấy khoái cái buổi đêm tĩnh mịch nhàm chán này hơn là những gì đã tưởng tượng ra trước đó. Kiểu như già rồi ấy mà.

Ban đêm lúc nào cũng làm cho cái cảm giác đang sống được nhân lên gấp bội phần. Ban đêm dường như là lúc guồng quay cuộc sống tạm dừng, có thể làm những thứ ban ngày không thể. Đắm mình vào những trang sách, ô tranh, những cuộc nói chuyện hàng giờ với những thằng bạn sống lệch múi giờ, những bản nhạc hoài cổ, những ảo tưởng về ban đêm ở một nơi nào đó, một mình và thư thái.

Cuối tuần vừa rồi đi Davos, ở lại một đêm. Lâu lắm rồi, như thể là lần đầu, mới đi xa với bạn bè rồi ở lại qua đêm, nhồi nhét nhau vào một cái phòng ấm cúng kiểu như vậy. Lại nhớ hồi trước đi tham quan ở trường cấp ba, một phòng 4, 5 thằng đực rựa lăn lóc. Một thằng buổi đêm bỏ phòng để đi với gái là cả lũ bám theo hóng hớt đến tận 3 giờ sáng như đánh du kích. Buổi đêm đáng lẽ yên bình mà thành hỗn mang, thằng thì nằm phè sung sướng trên giường, thằng thì co quắp trên ghế, thằng thì phát dồ phát dại đi tìm Ipad để xem porn, cùng cực đến nỗi mở tủ lạnh ra tìm. Lúc đó gần sáng rồi, thân ai nấy lo để hôm sau còn có sức quẩy tiếp nên cũng chả để ý nổi nó có tìm được Ipad hay không. Sáng ra thấy một mớ giấy ăn trên bàn là cả lũ cũng biết đêm qua cuối cùng thằng kia cũng tìm được Ipad, mừng cho nó. Quay lại chuyện đi Davos, chuyến đi lần này vui có, buồn có, tiếc có, lo cũng có, nhưng tất cả cũng chỉ do cái đầu mình thôi, chứ chả có gì đặc biệt xảy ra. Lâu lắm mới có một kỳ nghỉ cuối tuần có cảm giác đang sống như thế. Cũng vì lý do đó mà đang níu kéo cái sự hạnh phúc này đến 5 giờ sáng vẫn chưa ngủ.

Sợ tuần mới sẽ đến (mà trong thực tế là nó nhất định sẽ đến, hoặc có thể nói là đã đến rồi vì đã qua 0 giờ sáng ngày thứ hai).

 

13dinhtienhoang

DSC_0225

Ngay bây giờ đang ngồi trong căn phòng số 28, Marientalweg 3, 6174 Sörenberg, Thụy Sĩ. Tức là nếu đi bộ như Đường Tăng ngày xưa đi lấy kinh, thì từ đây đến số nhà 13 Đinh Tiên Hoàng là 11,350 km. Bỗng dưng có  thằng bạn dở người nhắn tin qua facebook hỏi mình pass wifi của căn gác xếp tầng 2, số 13 Đinh Tiên Hoàng, nơi vốn là cái ổ tụ tập của anh em trước đây, làm mình nhớ lại một thời cũng không xưa lắm.

Đúng là ngồi ở Đinh mà không phải khách quen thì lấy pass wifi khó hơn lên dời. Trăm lần như một, ai hỏi đến pass wifi thì chị chủ quán chỉ trả lời một câu lạnh lùng ngắn ngủi như một NPC trong game được lập trình sẵn: “Ra tủ lạnh xem em ơi.”. Chị nhất định không chịu nói ra dòng mật mã, cương quyết như bộ đội cách mạng bị giặc bắt không chịu khai. Mà khổ cái tủ lạnh thì xa, quán thì chật, một thằng đứng lên là cả bầy người phải đứng lên cùng, xong rồi ma sát vào nhau chán chê mới ra xem được cái tờ giấy bé bằng lòng bàn tay cũ mèm dán trên tủ lạnh với dòng chữ nho nhỏ 13dinhtienhoang. Công cuộc lấy mật khẩu nó khắc khổ là như thế đấy.

“Cái quán này, quán thì bé, người thì đông, điều hòa không có. Cà phê á? Thang điểm 10 thì ở đây chỉ dc 4 5 là cùng. Ngồi nhiều còn hại sức khỏe nữa. Mày xem hoa kia kìa, chưa nở đã héo mẹ rồi vì khói thuốc, lại còn có khi phục vụ như đuổi khách. Ấy thế mà thế đéo nào tao ngồi đây 15 năm rồi. Thôi mày về đi cho quán rộng, mai hãy lại lên.” – trích đại ca Linh

Anh em hò nhau lên Đinh xàm về cuộc sống.
Một mình kéo mình lên Đinh nghe nhạc và chill.
Chí cốt lên Đinh cùng tiêu hoang tuổi trẻ.

Đinh trở thành cái chậu trồng ý tưởng cho tản văn, nhạc nhẽo, vẽ vời, và đủ thứ trên đời. Cái chậu ấy còn trồng được cả tình anh em. Dù gặp nhau trên Đinh mà không hẹn trước đã thành thường tình, nhưng lần nào nhìn thấy nhau cũng ô a như bắt được vàng.

Nhớ cái hồi chiều nào ba thằng cũng đi lượn cho mòn đường Hà Nội xong thì về Đinh ngồi ngâm đủ thứ trên đời. Ngâm nhạc, ngâm văn, ngâm chuyện phiếm. Ngồi chán rồi đổi điện thoại cho nhau đọc inbox. Cứ mỗi lần đọc inbox của thằng bạn với người yêu nó là cười như bố đẻ em bé. Lâu ngày thành hẳn cái tục lệ cứ lên là đổi điện thoại cho nhau. Theo một lẽ tự nhiên, hoài bão tuổi trẻ cũng bị cuốn theo trong những câu chuyện trên Đinh. Ngồi toàn nói những ao ước như là để lúc thằng Chí đi Mỹ về thì anh em đạp xe đi Hải Dương chơi – cái ước mơ vẫn còn dang dở từ hồi lớp 10. Nào là về sau ba thằng đéo có vợ với con gì hết, xây cái nhà ở với nhau. Đã là chí cốt với nhau thì dành cho nhau tất cả chứ không chừa lại cái gì. Vì thế nên khi đã hết lời vàng ý ngọc thì những gì còn sót lại để cho đi là những tiếng chửi đều như vắt chanh. Đôi co ăn chay hay ăn thịt, hút cần hay không hút. Thế là chửi nhau. Cũng nhớ tết năm ngoái, cả lũ kéo nhau vào ngõ Phất Lộc ăn sáng rồi mang trầu lên Đinh ăn. Ăn xong rồi say trầu, có đứa sốc xong còn nôn tùm lum ra đấy rồi bị chửi cho thối mặt cả tháng không dám lên lại.

Đinh có lẽ là một nơi để mình bám víu vào khi mà thời đại Hippie không còn nữa. Những bầy người chen chúc nhau lấm lem bùn, những bài rock đời đầu được hát vang, những điếu cần chuyền nhau hút đến khói mù mịt trời xanh, đó là những gì mà Woodstock 1969 để lại, là những gì không còn nữa. Ngồi ở Đinh mà khói thuốc như sương mù Sapa, cái không gian chật ních trong căn gác xếp cũ kỹ, những giai điệu rock bật từ loa chứ không phải hát vang. đó là những gì còn ở Đinh. Lần đầu tiên đến Đinh của mình là Tết, không khí nhẹ nhàng. Cái không khí đấy nó ám vào đầu mình cho đến tít về sau, như thể là nghiện oxygen, mà phải đúng loại oxygen được lưu thông ở Đinh mới chịu.

Cụ Bích, người mở ra Đinh, trước đây vốn là giáo viên dạy Văn cấp 3, sau khi nghỉ hưu, cụ mở quán cafe, có lẽ đó là vào năm 83, 84. Quán được mở lên cũng là nối nghiệp theo gia đình, cụ là con gái của cụ Giảng – chủ quán cafe Giảng nổi tiếng từ hồi Pháp thuộc cho đến bây giờ. Cụ Bích cũng là một người say đắm rock, đặc biệt là Pink Floyd, đúng gu của mình, nhạc thức thần cơ mà. Nhưng buồn là cụ mất rồi.

Cafe Đinh thực chất ban đầu làm quái có tên. Chỉ vì nó nằm trên phố Đinh Tiên Hoàng và không có tên nên người ta mới gọi thế. Trước đây thời bố mẹ mình thì quán còn được gọi là cafe Sinh viên, cafe Nghèo vì hầu như toàn học sinh sinh viên, giá cafe cũng rẻ mà quán lại giản dị. Mặc dù nằm khá lắt léo, phải đi vào bên trong cửa hàng bán ba lô lên tầng hai mới đến được quán, lại còn không có biển hiệu nhưng hầu như lúc nào quán cũng đầy hơi người.

Đinh đông lắm. Đông kinh người luôn. Và cũng hỗn mang vô cùng. Nhưng một khi đã yên vị ngồi nhã một chỗ mà chill thì nó giống như thấy dòng đời chảy xiết quá, lại tự ý thức được mình bơi kém, nên tót lên bờ ngồi tắm nắng mà ngắm các nhân khác đang bơi vật vã vậy. Cái cách mình tận hưởng Hà Nội hỗn mang chằng chịt dây điện cũng xêm xêm như vậy. Hóng hớt những vụ xung đột của khán đài A với dãy ngồi gần ban công, những lần chủ quán với khách cãi nhau nảy lửa, hóng hớt thêm cả tiểu sử rồi chuyện vợ con của mấy đại ca ngồi quán cho đủ bộ. Rồi ngồi bàn về gia phả nhà chủ quán cũng là một chủ đề thời thượng. Ngoại trừ khách du lịch và các teen boy teen girl đú đởn lên ngồi cho biết thì hội hè trong quán đông vui đủ loại. Từ hội chơi tẩu, hội chơi Zippo, đến hội Rock. Vân vân và mây mây.

Cắm rễ ở đây nhiều quá nên cái gì cũng quen. Từ ông gửi xe cho đến mấy bài nhạc. Nhạc mà vừa cất tiếng lên là biết ai trong quán bật. Mà cũng vì cái trò cho khách bật nhạc tự do nên mới có những lúc nhăm nhe tranh nhau cái loa. Bài đầu tiên mình bật ở quán là 20th Century Boys của T-Rex, cũng là bài mà Kenji liều mình cướp loa trường để bật trong giờ ăn trưa. Thỏa mãn được bật nhạc của mình vài ba lần xong cũng cửng cả tuần, rồi sau đấy thấy rằng việc nhạc của mình vang khắp phòng nó cũng không phải cái gì to tát lắm. Cũng giống như cái chỗ ngồi ban công. Hồi mới đến quán ai mà chả lăm le muốn ra ngồi thử một lần cho biết. Ngồi xong mới biết vào trong dựa tường có quạt nó nhã hơn. Thấy cũng có vẻ giống như là hết 12 năm đi học, thi đại học rồi thì mới thấy mấy cái thi thố nó cũng chả còn to tát gì nữa. Đại loại là đây cũng là một loại trưởng thành.

 Đúng là tiêu hoang tuổi trẻ nơi quán quen mà.

Nắng Hà Nội, hàng nét và tuổi thơ

Hôm nay nóng 34 độ. Tự nhiên muốn cái nắng vừa gay gắt khó chịu vừa ngu học này kéo dài hết tháng 8 đi…Cái buổi trưa vắng nóng vãi mỡ liệu tìm đâu ra bây giờ.

Nhớ những buổi trưa nắng tan học, đạp xe từ trường chạy ra hàng nét. Chưa bao giờ ra nét muộn giờ cả, vì ngoài đường giữa trưa, chả có ai đi mấy. Đường xá trưa nắng luôn luôn ủng hộ những con người đi nét sau giờ học.

Hồi hè lớp 7 ngày nào cũng 7h sáng ra nét đến 11h thì về. Phụ huynh thường kêu về nhà vì đi lâu quá. A lô dạ dạ vâng vâng con về ngay, tuy rằng lúc nào cũng phải nấn ná hàng nét thêm 5 10 phút nữa, nhưng luôn về nhà muộn nhất là 15 phút sau khi bố mẹ gọi điện giục về. Quán nét “Đạt” ở Tôn Thất Tùng mà nhà mình thì ở tít Hoàng Cầu, đạp xe mất 5 phút. Như Lance Armstrong dùng doping. Nhưng vì đó là mùa hè, mùa hè ở Hà Nội, nên 11h trưa nắng “vỡ đầu”, trời xanh hút không mây, đường xá luôn luôn vắng quanh. Thành ra tuyến đường từ hàng nét về nhà luôn gắn bó với cái nắng chang chang trên đầu.

Lên cấp 3, xa bạn xa bè lũ thân thương. Nhớ mãi những ngày tháng đầu lớp 10, trước giờ học cô đơn một mình bước ra hàng nét không một đồng chí nào sát cánh. Năm xưa chung chăn thành đôi trỉ kỉ đầu súng trăng treo tại hàng nét, giờ một mình lạc lõng lững thững bước từ cổng trường cấp 3 tới quán “Game CUTI” a.k.a Ruộng Bậc Thang (gọi tắt là “Ruộng”) như đức Thích Ca Mâu Ni độc mình bản thân tu luyện dưới cây Bồ Đề. Dắt xe nóng bức trên đường phố vắng ra nét, vẫn còn cái nắng nó làm tri kỉ của mình.

Rồi dần cái thú vui nó tụt giảm mạnh. Lên lớp 11 học sáng 5 tiết ở trường, ăn sáng ba lăng nhăng, hiển nhiên không sinh tồn được sau giờ học nếu như chỉ chúi vào nét, vừa bí lại sặc mùi thuốc lá. Chơi nhiều cũng chán. Bắt đầu chuyển sang thú vui lang thang ngoài đường sau giờ học. Thay vì đi nét, giờ đi lang thang. Ăn vặt ngoài đường, bữa trưa tại nhà bạn. Quyết tâm không về nhà, bịa ra đủ thứ lí do trên đời để không về nhà buổi trưa. Và đa số những buổi như thế 5h chiều mới mò về. Y như thằng dặt dẹo sống dạt vòm. Và vẫn cái nắng chang chang trên đầu, vẫn con đường buổi trưa vắng tanh làm bạn tri kỉ. Chỉ khác: lang thang ngoài đường sẽ gần gũi với những thứ đó hơn là ngồi trong nét quạt điện điều hòa. Giờ những thằng bạn thân đi nét năm xưa ra đi, lại có con người mới nuôi tình đồng chí: nắng trưa. Không quản mình đi nét hay đi chơi bất cứ đâu, “nắng” và “vắng” vẫn cứ làm bạn.

Giờ tìm đâu ra cái kiểu thời tiết thối khắm như thế tại nửa địa cầu còn lại của thế giới ?

 

Em – Cô bé buổi chiều

Chào em! Có một tin vui và một tin buồn, tin nào em muốn nghe trước? Tìn buồn ư? Tin buồn là chẳng có tin vui nào cả em ạ. Còn tin vui là thật may mắn, không có tin buồn nào cho em! Em cứ sống thế đó. Sống làng nhàng, sống lao xao.

  Chiều chiều em đi qua phố Tràng Thi, đợi cho đèn đỏ tứ phía bủa vây, chặn hết dòng xe lẫn dòng đời lại. Để lại cho em một khoảng trống để nhảy múa vô tư không bóng người. Khúc phố Tràng Thi ngày thường ồn ã đã trở thành Tràng Thi ngày Tết trong 5 giây dài đằng đẵng. Một thoáng trong đời, em tận hưởng cái Tết 5 giây, cái Tết ăn liền. Nhắm mắt vào. Mở mắt ra. Đèn xanh. Hết mùa xuân của đời em.

  Chiều chiều em xách máy ảnh đi nhặt nhạnh Hà Nội vào những khung hình bé nhỏ. Em đứng chờ mặt trời hay quả nắng lên cao đúng độ chín. Đợi cho kẽ lá được lấp đầy bởi nắng vàng rồi tách một cái. Chờ nắng ba năm bấm máy một giờ. Chiều tà em về với giỏ ảnh hôm đầy hôm vơi rồi cười khì khì một mình.

  Chiều chiều em tiêu hoang tuổi trẻ nơi quán quen trên phố. Ngồi hóng gió trời, hóng gió thiên hạ chém ra. Nào là xăng tăng thuế tăng, chốt này chốt nọ, gái nóng này trai nóng kia. Nhưng nào em có quan tâm. Em tự hỏi người khiếm thị khi đi đại tiện thì chùi đến khi nào thì biết là sạch. Em tự hỏi hút cần sa trên máy bay thì em bay, máy bay cũng bay, bay trong lúc bay, thì lực bay của em có giúp cái con chim sắt đó nâng tầm cao lên vũ trụ hay không. Rồi lại trầm ngâm hỏi mình có đang hạnh phúc hay không? Chuyện gì sẽ xảy ra sau khi em chết? Xin thưa, sau khi em chết thì trên đời có cả tỷ thứ xảy ra, chỉ có điều nó chẳng liên quan gì đến em.

  Chiều chiều em nằm lăn lộn trên giường nghe những bản nhạc cũ rích năm 80 rồi viết những câu chữ như tôi đang viết đây. Em nghĩ, thời xưa bố mẹ chỉ đâu con ngồi đó, chỉ anh nào con cưới anh đó dù nào có biết mặt. Giờ bố mẹ chẳng ép em, nhưng em lại yêu anh chàng Hà Nội – cái anh em chả rõ mặt. Em lại tự hỏi Hà Nội là một anh chàng thế nào. Liệu anh có hào hoa, phóng khoáng? Hay lỡ anh là kẻ lắm tài nhiều tật, đa tình, chẳng màng đến em? Có lẽ vì thế mà cứ chiều chiều em đi tìm ngắm Hà Nội.

  Em là người con gái chỉ sống vào buổi chiều. Sáng tối em đi học đi làm, em chỉ tồn tại vì kỳ vọng xã hội, gia đình chứ em không sống. Đêm em nằm mơ phố. Còn mỗi chiều là em sống cho riêng mình em. Em không phải cái váy em đang mặc, không phải cái xe em đang đi hay điện thoại em đang dùng, cũng chả phải số tiền trong ví em có. Em là em, một sinh vật nhỏ bé nhảy múa hát ca trong nắng chiều tà không ai đo lường được giá trị.

“Ta mang cho em một đóa quỳnh

Quỳnh thơm hay môi em thơm

Em mang cho ta một chút tình

Miệng cười khúc khích trên lưng”

Thôi, chào em!

Quỳnh Hươnghttps://www.youtube.com/watch?v=N06tz-52oJo

 

Thì thầm với em (Một lần nữa)

Chào em

Anh không chắc liệu nhưng dòng chữ với tính chất vốn là dãy số nhị phân đang hiển thị trên màn hình đây khi đến với em liệu có mang hết được những tâm tư của anh hay không. Dù có hay không thì anh vẫn viết. Có lẽ đây là cách để em bớt lo âu hơn và sống tao nhã hơn.

Anh rất buồn khi anh nói với em rằng anh muốn thấy em trần truồng, tất cả những gì em có thể làm chỉ là cởi bỏ quần áo.

Anh sẽ nói cho em biết một sự thật rằng: Em không hề trần truồng khi em cởi hết quần áo ra. Em vẫn còn mặc trên người những giả định tôn giáo, những thành kiến, những sợ hãi, những ảo tưởng, những hoang tưởng.

“Em, em có nghĩ chửi bậy là xấu không? Vì bố mẹ và thầy cô bảo em thế?”

Đã bao giờ em tự hỏi tại sao những từ bậy bạ lại được coi là bậy bạ chưa? Em có tự hỏi rằng cái khái niệm về một âm thanh nhất định từ vòm họng con người phát ra là tục tĩu xuất phát từ đâu không? Từ ngữ chỉ có cái sức mạnh mà con người mà xã hội phong cho nó thôi em à. Nếu cả cái xã hội này cho rằng một từ vô nghĩa như “vưởng” là một từ tồi tệ, thì bỗng nhiên nó tồi tệ thôi. Những con người ở tầng lớp trên như là tầng lớp cai trị hay là quý tộc họ muốn mình khác biệt, họ muốn mình sang hơn những kẻ bên dưới thì họ dùng những từ hoa mỹ hơn và bỗng những từ mà phần còn lại của xã hội thường dùng được coi là bình dân, dung tục. Hay như trong Tiếng Anh thì những từ có nguồn gốc là tiếng Anglo-Saxon sẽ được coi là informal, là không nghiêm túc. Bởi vì người Anglo-Saxons là người ở trên Đảo Anh, là người bị xâm chiếm, là nô lệ. Còn người Norman xâm lược Đảo Anh vào thời điểm đó, chiếm thế thượng phong, là dân tầng lớp trên, họ mang tiếng Pháp vào, thì những từ trong tiếng Anh bắt nguồn từ tiếng Pháp được coi là formal, là nghiêm túc trong văn phạm.

Đơn giản vậy thôi. Giờ em thử nói chữ “đ*t” ra thành tiếng và lặp lại liên tục. Sẽ đến một lúc em không nghĩ đến phạm trù đạo đức của nó nữa mà chỉ thấy “đ*t” là một âm thanh đi qua tai em phát ra từ miệng em và nó hoàn toàn vô nghĩa. Cuối cùng thì em hiểu được những gì ở trên cũng không có nghĩa là em nên chửi bậy suốt ngày đêm. Cái em nên hiểu ở đây là cuộc sống vốn vô nghĩa lắm, ý nghĩa của nó em tự đặt ra, mọi người tự đặt ra hoặc bị áp đặt, và em nên tôn trọng cultural appreciation của mỗi người. Mỗi người sẽ đề cao một giá trị văn hóa riêng, mỗi người một khác. Trước mặt một người coi khinh những từ ngữ tục tĩu, một là em cứ thoải mái nói và rồi người ta đánh giá em, ghét em, hai là em không nói những từ tục tĩu đó, vậy là cultural appreciation của họ không bị tổn thương, họ không cảm thấy bị xúc phạm và mối quan hệ hòa khí được giữ vững. Em có lựa chọn, hãy cân nhắc, còn những từ ngữ đó không xấu cũng không tốt.

“Em biết thứ gì chi phối sự lựa chọn của em về ngôn ngữ, về hành động không?”

Đó là văn hóa em ạ. Để anh nói cho em biết rằng văn hóa không phải là bạn của em, hay chính xác hơn là văn hóa đại chúng. Văn hóa là bạn của những cơ quan, công ty, nhà thờ, chính phủ chứ không phải bạn em. Em và nhiều người bị văn hóa lợi dụng, bị làm cho lu mờ nhưng vẫn tung hô nó. Em muốn được mặc đồ như anh X, có đôi môi như chị Y, trong giờ học em nghĩ đến Michael Jackson hay Bill Clinton, vậy là tâm trí em đã bị hao mòn bởi những biểu tượng mà truyền thông dựng lên để tiêm vào đầu em rằng em phải thế này và phải thế kia. Em đừng xem TV, đừng đọc tạp chí nữa. Đó là một văn hóa tôn thờ vật chất và tạo ra những con người cuồng tiêu thụ. Chủ nghĩa tiêu thụ là một thứ giết chết loài người. Con người đang làm những công việc mình không thích để kiếm tiền mua những thứ mình không cần và gây ấn tượng với những kẻ mình không ưa. Chủ nghĩa tiêu thụ nằm ở cách sắp xếp gian hàng siêu thị, nằm ở những thông tin dinh dưỡng lệch lạc, nằm ở mọi nơi để bẫy em bằng cái bẫy tâm lý. Họ muốn em tiêu thụ nhiều hơn những gì em cần, tức là em phải có tiền, tức là họ muốn em phải è cổ ra làm nhiều hơn.

Em bị ảo tưởng rằng mình lệ thuộc nguồn thức ăn vào chính phủ. Bởi vì rõ ràng ngày nào em cũng bận đi làm, bận nuôi con, sao mà em có thể trồng rau trồng lúa để ăn được? Đó là một thứ ảo tưởng, em trồng rau đủ ăn thì cần gì đi làm nữa. Em có thể bỏ việc, bỏ học và học khoa học cơ bản, cách tự cung tự cấp thay vì đi học 16, 17 năm. Khi em đã tự lập được về nhu cầu cơ bản rồi, em có thể thoải mái tập thiền, đọc sách, đâm đầu vào nghệ thuật và những thứ em thích. Em hãy nhìn vào những người sống theo chủ nghĩa Minimalism xem họ sống như thế nào.

Em tử nhỏ chắc cũng được dạy rằng lớn lên thì kiếm một tấm bằng, một công việc, và hãy lập gia đình với một người khác giới, và hãy mua một mảnh đất mà ở yên một chỗ. Người đời thường áp đặt người khác bằng lối sống của mình, áp đặt cultural appreciation của chính mình lên người khác, đo sự hạnh phúc của người khác bằng những tiêu chuẩn của mình. Xin em hãy làm khác họ, đừng áp đặt. Họ cảm thấy nhức nhối khi không áp đặt được người khác, từ đó xảy ra những mâu thuẫn trong cuộc sống. Đó là sự nghèo nàn về nhận thức văn hóa, và nó làm trẻ em nghĩ rằng trên đời chỉ có một cách sống như thế. Vậy họ để Nomadic Lifestyle đi đâu? Họ nghĩ rằng Hippie không cần tồn tại? Họ nghĩ rằng LGBT không có quyền để sống? . Hãy tìm hiểu những văn hóa, lối sống khác nhau, cụ thể là những tiểu văn hóa (subculture), phản văn hóa (counterculture), từ những cái gần gũi như Hip Hop, Otaku, Hipster, Cannabis Culture đến những thứ có thể em chưa nghe qua như Psychedelic, Urban Exploration, Cardistry.

Có những lí lẽ đạo đức cấm em làm thứ này thứ kia, hay em được cha mẹ dặn đừng có mở mồm ra phát biểu về thể chế chính trị, hay những câu chuyện lịch sử đã bị bẻ cong mà em bị bắt học thuộc lòng. Em hãy luôn tự hỏi rằng: “Người tạo ra luật hay luật tạo ra người?”. Hãy nghĩ xem cái gì có trước, cái gì có sau. Luật không phải là hằng số bất biến. Anh xin phép trích “Vốn dĩ trên thế giới này làm gì có đường, người ta đi mãi rồi cũng thành đường thôi” – Lỗ Tấn, Cố Hương. Giờ em hãy tưởng tượng trái đất không có người nữa, chỉ có con vật và cây cối, vậy những phạm trù đạo đức, văn hóa mà người đời coi là bất di bất dịch, là quy luật muôn đời vũ trụ, nó đã bị đẩy đi đâu? Theo anh thì một game không có bug (không có lỗi) là một game không có luật lệ gì hết. Và đó chính là cái không gian này, là cái Trái Đất này. Vậy tại sao vẫn có những điều tồi tệ xảy ra với con người? Đó là vì con người tự đặt ra luật và chúi mũi vào chơi cái mini game nhỏ bé của mình mà không chịu chơi cái game hoàn hảo Thượng Đế tạo ra.

“Vậy giờ em phải làm gì? Làm thế nào em có thể thưởng thức được trò chơi của Thượng Đế?”

Một khi em nhìn ra những điều lố bịch xung quanh em, em sẽ cười, vì nó như một vở hài kịch. Đó là Cosmic Joke, là khi em thấy con người bé tí teo cứ quay cuồng với những vẫn nạn bé nhỏ của mình, trên một quả đất tròn bay lơ lửng giữa đêm đen vô nghĩa. Những gì chính phủ lấp liếm mà lộ ra trước mắt em nó quá hài hước, bà già cổ hủ đang cảm thấy bất lực mà dậm chân đành đạch vì không áp đặt được con cháu sẽ làm em cười khi nhìn vào cái vẻ mặt khôi hài của bả. Em sẽ thấy thế giới này thật buồn cười. Tạo hóa có lẽ không muốn em có một bộ mặt nghiêm túc đâu. Em đã bao giờ nhìn thấy một cái cây nghiêm túc chưa? Hay em đã từng thấy một con chim nghiêm túc? Một đêm sao nghiêm túc? Một bình minh nghiêm túc? Anh thì chưa. Chúng đang nhảy múa và hát ca theo cách của chúng. Vì vậy hãy thật thư thái và cười, kệ mẹ cái sự nghiêm túc đi, coi đời nhẹ nhàng thôi.

Và khi đó em sẽ thoải mái tận hưởng văn hóa mainstream. Vừa nãy ở trên anh chửi văn hóa mainstream không ra gì, còn ở đây anh xin phép chửi lũ hipster cực đoan hoặc là cái lũ nửa mùa muốn tỏ ra hipster.Mấy cái đứa mà ghét văn hóa mainstream đó hả. Rồi tự hào rằng mình ko nói “chuyện  phiếm” đó hả? Bullshit! Một khi mày nhận thức được cái sự rộng lớn của văn hóa, ko bị cuốn theo một cái văn hóa nhất định nào thì mày sẽ thấy mainstream và chuyện phiếm cũng bình đẳng như hipster, như nomad, như hippie, như hip hop. Tụi tao tận hưởng văn hóa bằng cách hóng hớt những loại văn hóa khác nhau và việc ngồi quán trà đá mỗi buổi trưa chỉ để hóng chuyện người lao động hay ngồi quán net tận hưởng không khí cũng đéo có gì sai. Tao tận hưởng sự hỗn mang của cái đất Hà Nội này như vậy đó.

Những lúc em chưa thoát ra được khói cái chuyện yêu đương bi kịch hay chưa thoát khỏi những định kiến ảo tưởng về văn hóa thì em cũng không cần khắc sâu trong lòng rằng “quyết tâm không yêu nữa, quyết tâm ghét bỏ văn hóa” mà em chỉ cần lao đầu vào những việc khác, mở lòng ra với nghệ thuật, với thế giới, thì lúc đó em sẽ tự khắc bận bịu và thấy rằng nghệ thuật và thế giới hấp dẫn hơn mớ yêu đương bi kịch kia. Nghệ thuật sẽ không giúp em kiếm ra được tiền một cách chắc chắn, nhưng nó sẽ cho tâm hồn em ăn mỗi ngày. Nó sẽ giúp cuộc sống của em dễ thở hơn. Em sẽ cảm thấy phiêu hơn và lâng lâng mỗi ngày. Hãy viết câu truyện mà mình muốn đọc. Hãy vẽ bức tranh mà em chưa tìm thấy. Hãy đi lang thang đi tìm hoa nắng mà chụp, mà tận hưởng ánh sáng chiếu qua kẽ lá vào mắt em tạo ra những đợt sáng nhấp nháy như hiệu ứng film burn. Hãy đi loanh quanh trên Hoàng Diệu, dẫm vào lá khô mà nghe như tiếng popcorn nổ.

Em không xem TV hay tạp chí, vậy nên em hãy tự kiến tạo văn hóa cho chính mình. Em đọc cuốn Steal Like An Artist để sống chung với nghệ thuật, đọc, đọc thật nhiều sách như cách chu du trong trí tưởng tượng, tài liệu về các chất thức thần, tập thiền, tập những môn nghệ thuật em chưa thử bao giờ. Em hãy tưởng tượng thế giới này là một kho đồ chơi. Em là một đứa trẻ, muốn vui thì hãy học cách chơi đồ chơi. Học cách chơi với câu chữ và từ ngữ mà tạo nên văn chương, dùng bút mà gõ thành nhịp là Pen Tapping, xoay nó là Pen Spinning, dùng nó vẽ thì là Fine Art. Tay em có thể chơi biết bao thứ nhạc cụ, cơ thể em có thể nhảy múa. Máy ảnh sẽ trở thành đồ chơi của em nếu em biết dùng nó. Xe đạp cũng trở thành đồ chơi nếu em tập Stunt. Bất cứ thứ gì, bất cứ thứ gì, còn nhiều đồ chơi lắm. Hay em có thể đi lang thang kiếm những chỗ bỏ hoang, chèo lên nóc nhà chơi, đó gọi là Urban Exploration, là một tiểu văn hóa. Em có thể sáng sớm lượn lên Quang Trung ăn xôi và ngồi uống cafe cùng những nhân viên công sở rồi dỏng tai lên hóng chuyện của họ, trưa chiều thì cắm ở Đinh hay Thái. Thấy ai làm gì hay ho thì đừng ngại hỏi han trao đổi.

Hãy hút cần để ăn ngon ngủ kỹ, để giác quan của em có thể cảm nhận được nhiều hơn, để em hiểu mình hơn và sáng tạo hơn hay đơn giản là tâm hồn thư thái hơn. Để chill thì hút vài ba hơi một lần thôi. Còn để khám phá thì một tuần hãy hút cần một lần, liều cao nhất có thể, dùng hàng tự nhiên không hóa học, ngồi trong phòng tối một mình, không có một chút ánh sáng và tiếng động nào. Hãy để ý những gì trôi qua trong đầu em, đừng cố ngừng suy nghĩ, cũng không để ý nghĩ cuốn theo. Em, chỉ dùng cần sa, ayahuasca, dmt, lsd tinh khiết và nấm psilocybin hay những gì đi lên từ đất mẹ thôi nhé. Con mấy thứ đi ra từ phòng thí nghiệm như là heroin, cocaine, thuốc lá thì đừng dính vào, rượu bia cũng không nhé.

Còn lại đây là lời khuyên cuối của anh dành cho em

Cá nhân. Em hãy nhân danh cá nhân, nhân danh chính em chứ đừng nhân danh ai hết khi làm mọi việc. Con người làm một việc tốt ko phải vì cái mẹ gì cao siêu hết. Em làm việc tốt để chính em feel good, để chính em cảm thấy sướng, để hành động của em phù hợp với cái đấng tin của em. Con người bắt đầu chú ý bảo vệ thiên nhiên vì con người đéo sống được nếu thiếu nó chứ đéo có nhân danh tình yêu thiên nhiên hay gì hết. Nếu con người yêu thì bấy lâu đã đéo tàn phá thiên nhiên. Đừng nhân danh công lý gì, con người chỉ đang làm những việc để con người tự cảm thấy rằng mình trong sạch thôi. Khi chăm sóc ai, làm một điều gì, hãy dũng cảm mà nhân danh chính mình rằng vì tao thích thế, vì tao muốn thế, vì tao muốn feel good. Lúc đó em sẽ sống cho em chứ không sống vì công lý, hay vì đạo đức hay vì kỳ vọng. Lúc đó em sẽ tự chịu trách nhiệm cho trải nghiệm của mình

Những gì anh viết ra là có ảnh hưởng từ Terence McKenna và Osho, chặn đầu chặn đuôi trước vậy nếu lỡ em bảo rằng anh ăn cắp tư tưởng, và cũng để em tìm đọc 2 tác giả đó nếu còn có hứng thú

Chào em, chúc em vui!

 

Trưa hè

DSC_0536
Chiều nay hoa nắng. Rụng trắng hiên nhà.

 

 

– Nhắm mắt lại. Mày thấy gì?

– Không gì cả.

– Không gì cả là thứ gì?

– Bóng tối

– Bóng tối là gì?

– Là tất cả.

Buổi chiều mùa hè, nó nằm bẹp ra sàn, ngước mắt lên ngắm trần nhà và cái điều hòa đang nôn gió vào mặt nó.  Mở mắt ra thì là một hiện thực ế ấm. Còn nhắm mắt lại thì bóng tối bao trùm, là tất cả những ý nghĩ, lo âu, hình ảnh, ký ức lại ùa đến. Cái không gian mùa hè tiên lãng là thế. Ngoài cửa sổ cây cối um tùm, ngủ trưa dậy mà như công chúa ngủ trong rừng. Một giờ chiều trời nắng vỡ đầu. Chui ra khỏi phòng điều hòa mát lịm, nó xuống nhà lấy xe đạp đi dạo. Cứ quần đủi áo ba lỗ mà đi khắp phố phường, dắt theo ba lô là một chai bia đựng đầy nước lọc. Trong đầu thầm nghĩ: “Nỗi buồn đem chia nhau như bao cấp có tốt không?” rồi rút cái chai ra tu ừng ực như thể hận đời lắm. Nó biết nó đã hết tuổi trẻ trâu, không còn vô lo vô nghĩ được nữa. Và có bao nhiêu kẻ vẫn hay thường phát ngôn: “khi nào tao lớn tao sẽ làm cái abc, khi lớn lên tao có điều kiện sẽ làm xyz, . . .” Nó chưa làm được những thứ “khi nào tao lớn” kia nên nó cũng chưa phải trường thành gì. Đây là cái tuổi lỡ cỡ mệt mỏi trước những quyết định tương lai, trước những ký ức tuổi thơ cũ vẫn ám ảnh trong đầu làm người ta mềm lòng không muốn lớn.

Nó lại đi tiếp, qua xóm Hạ Hồi thân quen. Kể cả mùa đông lẫn mùa hè nó đều ghen tị với những studio, shop quần áo ở đây. Nhiều lúc lang thang vạ vật tầm 6h, 7h tối mùa đông, những ý nghĩ như: “Ngồi trong shop vừa ấm áp, vừa có bạn chém gió, vừa vui lại vừa có tiền” lại hiện lên. Tất nhiến công việc làm ăn đâu có dễ như thế, nhưng nó cứ xây dựng một hình ảnh ấm áp hạnh phúc ở ngay kia để nó phải ghen tị mỗi mùa đông cũng có lý do cả. Chả lẽ lại tự phủ nhận mình rằng làm mấy cái đấy cũng cực bỏ mẹ ra thì khác nào tự bóp dái niềm tin cuộc sống. Nó hoang mang về tương lai, về thực tại.

Bỏ qua tất cả thì nó lại tận hưởng không khí ở cái xóm nhỏ này. Buổi trưa mùa hè ở Hà Nội thật dễ chịu. Ai mà có thời gian mà để ý đến tia cực tím ung thư da, nắng có nguy cơ gây vỡ đầu hay là nước da Châu Phi? Người ta còn phải vội vã tận hưởng cái hạnh phúc tuổi trẻ ở Hà Nội chứ. Đâu phải ở đâu cũng có giờ nghỉ trưa, có buổi trưa nắng chói chang vắng tanh và trong vắt như này đâu. Chỉ đến 4 giờ thôi là các bạn bắt đầu dắt nhau ra ngoài chơi, 5 rưỡi 6 giờ là tan tầm đông nghịt rồi.

Nó vi vu đến tiệm tạp hóa mua một chút đồ ăn rồi tự mở party trên xe. Rỏ xe là mâm buffet của vị khách VIP duy nhất này. Cứ vừa đạp vừa ăn, vừa tỏ ra ngầu.

Buổi chiều hôm đó kết thúc bằng một cơn mưa, dù trời chưa tắt nắng. Mùi mưa nồng nồng trong không khí, mùi lá cần sa thoang thoảng và mùi dầu gội thơm nhẹ nhàng. Quá tuyệt vời cho một ngày mùa hè.

Một ngày một mình như bao ngày bao mình