19.07.2016 – Có nhất thiết phải trở thành một điểm dựa cho ai đấy

eno ylno

Nhiều lúc mình tự hỏi giờ này, phút này, giây này mình đang cố gắng để làm gì, cố vì cái gì? Đúng là phần nhiều mình làm mọi thứ vì nghĩ cho gia đình, mà cụ thể là cho Hân, cho mẹ, nhưng cũng có những ngày mình chán ngấy phát điên lên, ra khỏi nhà rồi trốn đi chơi, rồi có khi đi qua buổi trưa dù ở nhà sẽ thiếu người chạy bàn phục vụ. Chỉ là có những ngày muốn dang tay dang chân ngủ đến khi trương người, hoặc lang thang ở ngoài đường rồi chả muốn về nữa. Nhưng vì tội lỗi, vì lo, vì không nỡ, sẽ vẫn trở về thôi.

Mình tự hỏi có những người có đầy đủ thìa bạc mâm vàng gia đình hạnh phúc từ lúc mới sinh ra, định hướng tốt rồi cứ thế mà phát triển, thì…

View original post 724 more words

Advertisements

Em – Cô bé buổi đêm

 

space

Căn phòng trôi bồng bềnh giữa đêm đen, cô lập với thế giới bên ngoài, chỉ có em và em. Nhìn ra ngoài cửa sổ kia là một màu đen kịt của khoảng không, có khác gì từ trong khoang tàu vũ trụ trông ra đâu. Phòng của em đã trở thành một con tàu vũ trụ, nơi giúp em ngắt kết nối khỏi ma trận thực tại này. Em lái con tàu đó đến những miền đất hứa, trờ về ngược miền thời gian.

Quay lại hồi em còn nhỏ, ở nhà, bố em ngâm đầy những bình rượu cá ngựa, rượu rắn, rượu táo mèo rồi cất trên tum. Dưới con mắt ngây thơ của em, chúng trông kỳ thú chẳng khác gì những sinh vật quái dị bị nhốt vào mấy cái ống nghiệm khổng lồ mà thường xuyên xuất hiện trong phim khoa học viễn tưởng. Còn về phần bố, mỗi lần bạn hiền đến, bố lại tự hào đem những bình rượu ngâm ra khoe.

“Rượu ngon phải có bạn hiền, nhưng bạn mà không hiền thì thà uống một mình còn hơn”. Em tự nhủ như vậy.

Bình rượu tâm tư của em ngâm đầy những âu lo, ưu phiền, những cơn phiêu không mấy ai hiểu được. Em cứ tự ôm bình rượu đó mà ngồi một mình trong buồng lái của tàu vũ trụ. Tự uống, tự say.

Em say để em gặp lại chính mình thuở bé thơ, để gặp Thượng Đế, để gặp tôi. Em say bây giờ để cuộc đời lúc thực lúc ảo không còn có thể làm em say được nữa. Em tâm tình rồi cười ha hả khoái trá, vì đời về cơ bản là buồn, nhưng về nâng cao lại là buồn cười.

Để có thể tồn tại được ở Trái Đất, mỗi lần ra ngoài em phải mặc một bộ đồ bảo hộ đặc biệt mà người Trái Đất goi nó là đồng phục nhân viên. Em ngán bộ đồ đó đến tận cổ. Ban ngày em thật cô đơn khi bị vây quanh bởi những sinh vật Homo Sapiens khó hiểu. Em chỉ muốn mau mau đến đêm hết giờ làm, rời khỏi Trái Đất đạo mạo và quay về với vũ trụ của mình – nơi em có điện đàm để liên lạc với những người bạn hiền dù ở phương xa nhưng không bao giờ bỏ rơi em, nơi em có thể đi đến những thực tại khác.

Con tàu của em đi qua những vùng đất từ hoan hỉ đến khổ cực. Nhưng dù có ở tâm thế nào đi chăng nữa thì em vẫn sẽ là một vũ công vũ trụ. Em nhảy múa cùng trung úy Collins khi ông phải ở lại trên tàu, buồn bã nhìn Amstrong và Aldrin đặt chân lên mặt trăng mơ ước của nhân loại. Em ghé thăm đại bản doanh của những đứa trẻ thế kỷ 20, chúng nói với em rằng hãy cùng nhau đi cứu thế giới đi, đừng làm bài tập về nhà nữa.

Tôi thương em lắm nhưng tôi chẳng thế giúp được gì nhiều. Tôi thậm chí còn chả tồn tại dưới dạng vật chất. Tất cả những gì tôi có thể làm là lặng lẽ quan sát và cầu chúc cho em được hạnh phúc.

Chào em – cô bé buổi đêm.

 

note: đọc từ phải qua trái

01

02

 

 

Ngày mai

ngay mai

 

Ngày mai (danh từ): là vùng đất bí ẩn mà  99% dự định, công việc, tri thức và đam mê của con người tọa lạc ở đó. Đó là nơi những cái hẹn “mai nhé”, “để mai” sẽ vẫn mãi là ngày mai. Nó trở thành một vùng đất chứa đựng những tiếc nuối khi nhìn lại.

Có những điều mà có khi cả đời cứ để đấy, hẹn ngày mai rồi lại mai nữa, hết mùa mai nở năm nay tới mùa mai nở những năm sau nữa.

. . .

Nào có ai biết đói rét là như thế nào không?

Đó là khi mùa hè của mơ ước ập đến, một đám con trai sẽ tụ tập nhau lại để nằm ngồi la liệt trong phòng điều hòa rét cóng. Sự trây lười của chúng còn vượt qua cả nhân viên bán hàng mậu dịch. Mặc cho căn phòng có trở thành một cái tủ lạnh vĩ đại, không có nổi một đứa chịu nhấc mông lên đi chỉnh nhiệt độ. Đến bữa thì vẫn cố thủ không bước ra ngoài đến nửa bước. Thế là đói. Thế là rét.

Đến cả những điều đơn giản như vậy còn trây ỳ thì những thứ to lớn vĩ đại nào có bao giờ thực hiện nổi. Những ước mơ tuổi trẻ cũng mắc kẹt lại như thế. Nhớ năm lớp 11 hò nhau nghỉ hè thì đạp xe đi Hải Dương chơi mấy ngày cho đã đời tuổi trẻ. Nhưng xong thằng này bận lau cầu thang, thằng kia bỏ anh em theo gái. “Mai nhé, mai bàn kế hoạch nhé, hôm nay tao bận. Thế nhé”. Thế là ước mơ đó lại ngự trị ở vùng đất Ngày mai. Đến khi hết đời học sinh rồi mới giật mình thấy không còn nghỉ hè nữa để mà đi.

Cuộc đời học sinh đó trôi đi không kịp ngoái lại, như thể lỡ tay bấm xả bồn cầu cho phân trôi vèo đi mà chưa kịp nhìn hình thù xem rắn hay lỏng, dài hay ngắn, mang điềm lành hay xấu. Nó để lại những tò mò xao xuyến tuổi học trò, những bí ẩn không bao giờ được giải đáp. Đến cái thời điểm hết mẹ đời học sinh rồi cũng chả biết đứa nào lấy cắp 9 triệu. Vẫn đếch biết bạn trẻ nào rỗi hơi đi nâng bi cho chính quyền, bóp dái anh em tôi hồi năm ngoái, để bạn tôi phải đi xét nghiệm máu. Bạn tôi thì nó cũng chả hiểu cơ sự gì mà ăn cái mũ bảo hiểm vào mặt đến toe toét máu. Rồi đủ thứ chuyện thâm cung bí sử mà bây giờ có hỏi lại thì chắc cả lũ vẫn mặt mày thơ dại, ngây ra như ngày nào, lắc đầu không giải đáp nổi. Tất cả đều đã chìm vào Ngày mai, nơi mọi thứ đi vào quên lãng.

Mình học cấp 3 trong một ngôi trường danh tiếng ngồn ngộn với cái logo hình hoa sen vàng gắn trên áo đồng phục trắng (thật ra nhìn giống nải chuối vàng hơn). Một ngôi trường với cái căng tin nhớp nháp lúc nào cũng nghi ngút khói mây sương mù như thể Sapa, chỉ khác là sương mù nhân tạo từ mồm các nam sinh. Với những lề thói cứng nhắc và những trò lố tưởng như chỉ có trong truyện trào phúng của Vũ Trọng Phụng. Nhưng cũng nhờ thời gian lặn ngụp trong phân này nên mình mới tìm ra được những anh em chí cốt cùng lội ngược dòng. Mình thì mình không định ví anh em như hoa sen nở trong bùn đâu, nghe gái tính và cũ kỹ vô cùng. Nhưng có lẽ đấy lại là ý nghĩa sâu xa của cái logo hoa sen vàng kia: “Chúng tôi tạo ra một môi trường như phân, để học sinh được nở thành sen vàng”.

Lặn lội lại những chuyện xưa cũ và cá nhân hơn. Trước lâu lắm rồi, buổi trưa mình thỉnh thoảng cũng đem bạn gái về nhà ăn cơm cùng mẹ. Vốn đó là thời gian bình yên thư thái nhất ngày, nhưng có một hôm mình há hốc mồm ra rồi buột miệng: “Ăn nhiều thế ???” với gái, xong bị mẹ mắng. Ơ thì thật ra vốn bình thường nó ăn kém, hôm đấy mình há mồm ra vì ngạc nhiên chứ không có tiếc cơm. Suốt từ đó đến bây giờ vẫn nhớ mãi và muốn xin lỗi. Mà chắc nó quên từ đời nào rồi. Vả lại cũng đã mấy tỉ năm không nói chuyện.

Lại lặn lội tiếp xa nữa. Hồi lớp tám mình có thích một bạn cùng lớp mà ngày nào mình cũng lải nhải vào tai bạn ý để tỏ tình. Nhưng xong chắc bạn ý cũng chả tin, vốn hai đứa chơi thân với nhau. Nó toàn cười hơ hớ rồi đánh mình. Vậy là kế hoạch ngày mai sẽ nghiêm túc tỏ tình của mình đi vào vòng lặp. Sau này đến khi có bạn gái một cách vô cùng chính thức rồi mình vẫn ngoại tình tư tưởng cái bạn này. Giờ vẫn muốn tỏ tình đây này, mà thôi để mai.

À sắp đến giờ đi làm rồi, mai kể tiếp.

 

Ngoài lề:
Chúng tôi vẫn còn sống đến ngày hôm nay để kể chuyện cho các bạn nghe mà không chết đói chết rét là nhờ có mẹ về nấu cơm và chỉnh điều hòa vô cùng kịp thời. Xin cảm ơn mẹ đã góp phần tạo nên thành công của bài viết này.

 

note #1

Đồng hồ chỉ 3:20 đêm.

Mất ngủ. Nằm trên giường đăm chiêu suy nghĩ. Về đời, về bản thân và cuộc sống đã thay đổi như thế nào.

4 tháng đặt chân lên đất Mĩ.

Nếu một thằng du-học-sinh tự dưng mất ngủ giữa đêm và mở Facebook ra để viết note, 90% là đang mắc chứng nhớ nhà.

Nhớ nhà. Nhớ Hà Nội.

Cái iPhone 3 ghẻ dùng sim Vina lôi từ Hà Nội sang đây, ngoài vai trò là cả bộ sưu tập âm nhạc bao nhiêu năm trời ngồi trước bàn vi tính đao lốt, hoàn toàn vô dụng. Vì Vinaphone không phủ sóng sang tận Mĩ. Nhưng sau 4 tháng, cái iPhone tự nhiên trở thành báu vật vô giá. Bao nhiêu ảnh chụp lăng nhăng chiếm giữ hơn 100 mê ga bai bộ nhớ, tương đương vài triệu dãy số nhị phân. Những cái note lưu trữ những thông tin như bao giờ nộp đề cương, bao giờ phô tô đề cương, lịch thi học kì, lịch phao học kì, lịch họp phụ huynh, lịch đưa giấy mời phụ huynh đến dự họp phụ huynh cho phụ huynh, những địa điểm ăn ngon và danh sách các quán cà phê thư giãn mới lạ. Đáng tiếc, giờ đang không ở Hà Nội, những cái tên đó không thực sự đóng giá trị lớn cho tới khi vác xác về. Rồi đến cả mục tin nhắn. Lục lại những cuộc đối thoại rủ rê đi chơi, xem phim, 2 h qua nha` t nhe’ r qua don’ Hoang` Tu. Uh biet r nhanh con me may len th buoi. Chui chui cai dit me may. Và trên hết cả một mục nhắn tin cho phụ huynh, quanh đi quẩn lại chỉ xoay quanh một chủ đề. May gio con ve. Con sap ve r a. Hnay con ko an trua nhe, con phai di hoc nghe som nhe. Hnay con phai hoc them bu nhe, 10h moi tan.

Học nghề. Học thêm bù.

Toàn những cái cớ để đi chơi. Không đi “thám hiểm phố phường” thì cắm nét.

Nét. Cái ngành công nghiệp bất tử. Cho dù khủng hoảng kinh tế có ảnh hưởng đến GDP mạnh thế nào đi chăng nữa, dù cho bão số 6 có hủy diệt nông nghiệp đến nhường nào, nét vẫn hái ra tiền. Ổn định một cách kinh hoàng. Cả một thế hệ đầu tư thu nhập vào nét. Giá xăng dù dao động tăng chóng mặt theo đồ thị bậc 4 hay thế nào đi chăng nữa, giá nét vẫn luôn rơi vào khoảng 4000-6000 đồng một giờ, trong vòng hơn 8 năm liên tiếp.

Nét. Cái thứ nhu cầu đốt không biết bao nhiêu thời gian và công sức. Nhưng nhờ cái khát vọng muốn giúp nền kinh tế đất nước phát triển, bằng cách bùng học đi nét, mà đời tôi đã thay đổi. Viện cớ nghỉ học thêm đăng kí làm bài “kiểm tra du học” tại trường. Lớp học thêm vật lí dài 120 phút, “kiểm tra du học” dài 20 phút.

Còn 100 phút, nạp 10000 vào tài khoản.

Bài “kiểm tra du học” chỉ cần vốn tiếng Anh học được từ nhạc Hàn Quốc là đủ để đạt điểm tốt. Trúng “học bổng đi du học”. Cuộc sống đang ngụp lặn theo công thức “thi đại học – đỗ thì đỗ – không đỗ thì buôn giống trồng đỗ” (khổ nỗi “trồng đỗ” ở đây là cái thứ “đỗ” người ta trồng ở tầng áp mái xong đem thu hoạch sử dụng với giấy OCB ở vũ trường chứ không phải đỗ đen) bỗng dưng rộng mở với cơ hội du học.

Một năm sau, nằm đây. Trên giường. Và viết note.

Đời thay đổi nhanh khủng khiếp. Ban đầu nghĩ đơn giản lắm. Sang bên này là sướng, thoát kiếp đồng phục 2 màu đến trường, mỗi cuối năm đưa giấy mời phụ huynh đến dự họp phụ huynh cho phụ huynh với mồ hôi lạnh, việc đếch gì mà đau khổ nhớ nhà. Sang bên này sướng lắm, văn minh lắm, chả nhớ gì kiếp sống đang phát triển hỗn loạn bên này đâu.

Thế nhưng sai. Sai chết người. Quên mất rằng, trái tim vẫn đang dan díu mạnh mẽ với cái mảnh đất Hà Nội này. Để rồi thời gian cứ trôi qua, trái tim nó gào thét với lí trí. Kết cục là màn đêm buông xuống, nước mắt cứ lặng lẽ trôi dòng, như con suối nhỏ Hua Pe ở Điện Biên.

Giờ chỉ còn cách 21 giờ đồng hồ, là sang năm mới, 2015. Bên Hà Nội đang là 3 giờ chiều, tức chỉ còn cách giao thừa 9 tiếng nữa thôi.

Giờ này năm ngoái, sắp sửa đi chơi mừng năm mới. Háo hức chuẩn bị được nếm trải vị ngọt của hộp đêm. Một tiếng sau, lúc 4 giờ chiều, cơ thể đổ sụp. Sốt nặng. Ban đêm đếm ngược, bạn bè nhắn tin. Đứa con trai là bạn thân đang cùng các đứa con trai là bạn thân khác đạp xe thư thái đêm giao thừa. Đứa con gái là bạn thân thì đang chen trong mớ hổ lốn hơn 100 nghìn con người trên hồ Gươm để “đếm ngược cùng Heineken”.

Chợt nhìn ra cửa sổ. Không biết vì sao nữa. 3 giờ sáng, đường không bóng người, vài giọt tuyết rơi. Tuyết ở Việt Nam chỉ có ở Sa Pa. Trong hiểu biết – và kí ức của mình, luôn có một hệ thống xe khách du lịch từ Hà Nội lên Sa Pa. Chả lẽ mình hi vọng bỗng chốc nơi này biến thành Sa Pa, bằng một cách nào đó, rồi bắt xe khách đi về Hà Nội?

Dexter, Michigan. 31-12-2014

(Tựa đề như thế, chả rõ liệu có note số 2 không. Tùy hứng)

[Chí An]

café.

000034

.

1. Năm lớp 12 bê bối vô cùng tận. Có những buổi sáng thức dậy đã 9 giờ sáng chỉ muốn nằm ngủ tiếp nhưng biết mẹ chưa đi làm nên đành bò dậy thay đồ đi học vậy thôi. Những buổi sáng ấy nắng chiếu vào tận trong trí nhớ thành kỷ niệm. Những sáng ấy thức dậy thấy mình đang lỡ mất thật nhiều điều khi thời gian thì cứ trôi mà bản thân nhìn lại không làm được gì cả. Xách ba lô lên và đi, nhưng thay vì đến trường thì rong ruổi quanh Hà Nội tìm một chỗ náu mình.

Mẹ không biết đâu, nhưng hầu như ngày nào con thức dậy mà đặt laptop và sạc vào cặp thì đều là sẽ đi ngồi café.

Ngồi viết luận, ngồi làm resume. Ngồi làm bài trên lớp học thêm, đôi khi là trên lớp ở trường, bài tập của những lớp mà rồi cuối cùng sẽ bùng học. Ngồi nung nấu kế hoạch làm hoạt động lớp. Ngồi làm những thứ vẩn vơ. Nghĩ những thứ dở dang. Nhìn những buổi sáng nắng ngập trong lòng mắt. Ngắm những thứ mà đi rồi lại nhớ, rằng đã có những buổi sáng như vậy trong lòng Hà Nội, chỉ đơn giản là ngồi dưới canteen trường tuyệt nhiên không chịu lên lớp, nhìn cuộc sống diễn ra chung quanh mình. Ngồi ở khắp chốn. Ở Bách Khoa, khu Kim Liên, A8, rồi lên bờ hồ, ra gần Ams. Đạp xe đi khắp các phố phường. Gọi những ly đen đá già khú đế trong những quán tuổi teen. Nhắn những cái tin nhờ bọn trên lớp viết hộ đơn xin nghỉ học. Nghe những bài nhạc cũ trong máy nghe nhạc đã hỏng 2 lần và chữa 2 lần. Xem những clip quẩy bài dở tệ. Café. Một mình.

Lớp 12 cuối cấp bùng học nhiều hơn đi học. Người ta bảo khi nghĩ lại quá khứ tiếc những gì chưa làm nhiều hơn những gì đã làm. Nhìn lại, thấy không tiếc. Lắm.

2. Năm lớp 12 đã rủng rỉnh hơn cũng chăm đi tụ tập bạn bè. Có những buổi café đàn đúm một lũ lâu nhâu bày lên bàn cơ man là bài tây và máy quay xịn. Hoặc không xịn lắm. Số bộ bài hôm nào cũng nhiều hơn số ly cốc vì có những đứa kẹt tiền không gọi đồ uống, còn lũ còn lại đợi một đứa gọi đồ rẻ sẽ nhao nhao gọi theo. Chém gió cả ngày cho đến lúc đứa nào đó đành phải về không bị chửi. Có những bữa đứa nào đó thi xong, sẽ là đứa nài nỉ bọn kia ngồi đến thật khuya. Nói những chuyện không đâu. Nghĩ những chuyện không đâu. Nói về ý tưởng. Nghĩ về cuộc sống.

Lại có những ngày ngồi riêng với những người thương nào đó. Một ngày nọ trời mưa phùn không tạnh đạp xe đèo người ta ra quán, ướt nhớp nháp. Uống matcha và nghe mộtcộnghòa. Những ngày sắp đi ấy, trời quyết định mưa không ngừng nghỉ, rồi đến khi mưa ráo đi đôi chút phải phóng xe đi ngay kẻo đi xa thật xa không gặp được người ta nữa. Ngồi đến tám giờ khuya. Về nhà là chín giờ khuya. Ngồi đến tối, yên tính. Về nhà là đêm, im lặng. Đeo tai nghe nhạc và nhìn thành phố thở nhẹ ngủ trong lòng. Một ngày khác trời mưa rào sắp tạnh, ngồi với em đến chiều tối. Đã thân nhau như thể thân nhau từ lâu lắm rồi. Nhìn lại bốn năm quen biết cảm thấy hôm nay tình cảm mới thấm vào lòng nhau. Ngay lúc ấy là lúc sắp phải đi. Có một sự chóng vánh, nhẹ.

Lại có những buổi trà đá trà chanh với anh em. Bệt và bẩn, nói những chuyện rất đực. Ngày cấp hai ngồi lê la rất nhiều để không phải về nhà và viện đủ mọi lý do cho chuyện ấy. Lên cấp ba mỗi đứa một nơi rồi khi nào ngồi được với nhau là cả một bụng tâm sự lại chực trào ra, rất bệt và bẩn. Rất đực. Những dự định hoang đường về tương lai, những chuyện gái gú, những mục tiêu đã cố nhưng mãi không đạt được. Những chuyện buồn cười.

Sau chót là những buổi trà sữa với một người yêu nào đó. Trẻ và dại. Nói những chuyện tan và hợp coi như rất thường tình. Rồi đến khi muốn tan mới biết khó lắm. Có những lỗi lầm trong quá khứ gắn với ly trà sữa mang đi theo mình để rồi cứ nhớ về người ta đến mãi tận sau này. Thao thức nhiều đêm hơn dự định.

Café. Nhiều hơn một mình.

3. Năm lớp 12 đã ngồi café với bố nhiều lần. Những buổi tập lái lên Mỹ Đình hay xuống Kim Ngưu ngồi quán quen và nói chuyện 4 năm sau. Bức thư con viết trong phòng rồi gửi vào mail của bố im lặng đợi sáng hôm sau bố đọc trên cơ quan. Buổi cà phê sau hôm ấy con có thể đã, hoặc có thể không, nhỏ đôi giọt nước mắt và nghe những suy nghĩ bố giữ trong lòng suốt một khoảng thời gian dài. Trước khi đi xa bố cũng gọi đi uống cà phê. Nói những chuyện xa hơn 4 năm sau đôi chút. Nói chuyện với nhau như hai người đàn ông, hoặc một người đàn ông rưỡi. Nói những chuyện từ bé đến lớn đã không dám nói. Tìm thấy kết nối quanh gia đình mình mà ngày còn bé con không nghĩ thật sự tồn tại. Lớn lên một chút, trở thành người trong gia đình. Café. Gia đình.

4. Và đã ngồi café ở sân bay Taipei, chơi vơi trước ngày vào đại học. Nói chuyện với bố mẹ qua facebook chat, trên máy tính chỉ có IE và không có unikey khi mà chỉ ba tiếng trước còn ở nhà. Nói chuyện với em và đọc thiệp em gửi mang lên máy bay đọc. Nhìn cuộc sống cứ tự nó mặc nhiên trôi sang trang mới và trôi xa dần những buổi café ở nhà. Những buổi café ấy, chỉ cách nhà nửa tiếng đạp xe mà thôi. Hà Nội bé lắm. Giờ đi xa lại cảm thấy nó là một mảnh thật lớn của mình.

Café.

 

[Hiền Nhân]

Lạc lõng trong sự tự do

Có những việc mà phải đến một độ tuổi nhất định thì ta mới được phép làm (một cách hiên ngang và chính thức). Ví dụ như là xem phim cởi chuồng thì phải 18+ chẳng hạn, nhưng hầu như thằng nào mà chả lén lút thậm thụt xem trước khi cán được đến cái mốc 18. Thấy thú lắm. Thế mà có những việc thì lại chỉ có thể làm được khi ở dưới một độ tuổi nhất định. Thứ nào mà như thế thì ắt sẽ khắc nghiệt vô cùng, không thể nào cứ thế mà triển khai dù không đúng độ tuổi như là xem sex hay mặc đồng phục phóng xe máy cả.

Và trốn học là một thứ khắc nghiệt như thế.

Bây giờ có muốn trốn học cũng không thể trốn học được vì có còn đi học nữa đâu cơ chứ. Mỗi lần nói chuyện với bọn bạn, nghe cái cụm từ “hồi xưa”, “hồi còn đi học” sao mà xa xăm thế. Nói thế không có nghĩa là bây giờ mình thất học hay đã đi làm. Chỉ là cái cụm từ “đi học” nó chỉ phù hợp để miêu tả việc đi học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa mến yêu thôi, chứ học ở trời Âu tư bản mà lại gọi là “đi học” thì nghe kỳ cục lắm. Đi học gì mà không phải cho áo vào trong quần, không bị bắt đeo huy hiệu đoàn, lại còn không có sao đỏ ghi tên các bạn. Đi học gì mà học sinh lại đứng hút thuốc tán phét cùng giáo viên một cách vô cùng thoải mái, đúng là tư bản. Đúng ra đi học ấy, hút thuốc là phải lên sân thượng hoặc trốn chui trốn lủi trong nhà vệ sinh, thằng nào có số có má lắm thì mới hút trong cái căng tin xập xệ của trường. Đấy là lý do vì sao bây giờ đi học mà lại không phải là đi học nữa.

Tiếp lại nói đến chuyện trốn học, bây giờ phải phân tích rõ ràng hai cái chữ trốn học ra. Rõ ràng là người ta chỉ trốn tù khi bị bắt ở trong tù thôi, vậy đương nhiên chỉ khi nào bị bắt đi học thì mới có thể thực thi cái việc gọi là trốn học được. Trốn học không chỉ đơn thuần là trốn cái sự học hành căng thẳng ở trên lớp mà còn là trốn cả một thế lực to lớn đáng sợ. Cái thế lực to lớn đấy bao gồm giáo viên bộ môn, giáo viên chủ nhiệm, cán bộ lớp, mấy ông bảo vệ, sổ ghi đầu bài, phụ huynh và họp phụ huynh. Đấy, thấy không, một đứa trẻ bé con con mà lại có thể chống lại cả một thế lực lằng nhằng rắc rối và đáng sợ ấy. Bảo sao thằng bé nó không cảm thấy oai hùng như thể một mình chống mafia. Bùng học nó thú là ở chỗ đấy.

Trước học cấp 3, mình học cùng lớp với một thằng tên là Chí An, gọi là Chí. Thằng này tài lắm, né gank tránh phốt như thần. Nhờ tài ngoại giao mà nó có thể thao túng được một bộ phận cán bộ lớp khiến cho thông tin mật về việc nó bùng học không bao giờ bị rò rỉ. Ngoài ra còn có các kỹ năng như fake số điện thoại phụ huynh, những lý do được chuẩn bị quá bài bản hay những tay trong đắc lực, mỗi khi có biến là alô liền cho nó  đẻ kịp thời chuẩn bị. Cái tài nhất của thằng này khiến mình nể là nó tạo ra hẳn một cái thời gian biểu ảo không liên quan gì đến thời gian biểu thật của nó để trình báo với phụ huynh. Nó có đến mấy lớp học thêm ảo với lớp học nghề ảo lận. Thế là cứ đến giờ  học nghề (ảo) với học thêm (ảo), nó lại tót lên xe đi lượn với mình và anh em.

Một thằng nữa đẳng cấp cũng cao là thằng Tuấn. Thằng này rất có đầu óc kinh doanh. Nó tự bỏ tiền tiết kiệm ra làm vốn, mua một quyển vở mới trắng tinh rồi để ở nhà thằng Phong. Về sau mỗi lúc muốn trốn giờ tự học ở nhà là nó lại xin mẹ 10 nghìn rồi báo cáo là ra ngoài mua vở, xem sách tham khảo. Thế rồi thanh niên ham học chạy thẳng ra hàng net hân hoan nói với anh chủ quán: “Nạp em 10 nghìn anh ơi”. Lúc về, nó tạt qua nhà thằng Phong lấy quyển vở trắng do nó đầu tư, đem về làm chứng cớ ngoại phạm cho mẹ nó xem. Hôm sau đến lớp, nó đưa lại cho thằng Phong rồi dặn dò: “Chú giữ cẩn thận để anh em lần sau lại nhờ”. Vòng lặp cứ diễn ra như vậy đến hết đời học sinh của nó.

Trong tất cả các loại bùng học thì mình thích nhất là bùng học hè. Mình vẫn còn nhớ hè năm lớp 10 mình đi học hè được một buổi rưỡi. Hầu hết toàn bộ thời gian là la cà ngoài đường hoặc là nằm xàm le ở nhà thằng Thành Bò cách trường vài bước chân. Mấy năm sau năm nào cũng gần gần giống như vậy, duy chỉ có một mùa hè khác đi, đó là mùa hè ôn thi đại học. Mùa hè đấy nóng quá nên mình ở nhà luôn chứ chả đi trốn nữa. Tít đến tận lúc lớp vắng quá rồi, cô giáo buộc phải gọi điện cho phụ huynh tổng động viên các em đi học một lượt, mình mới chịu lê xác ra ngoài. Hưởng ứng phong trào đi học được một thời gian ngắn thì mình lại mài mặt ngoài đường như mấy năm trước. Hồi đấy mình số dách, có thằng bạn cũng thuộc thể loại thiếu nam ôn thi như mình, cũng tối ngày vác mặt ra đường chơi. Thế là cứ mỗi sáng nó lại qua trường đón mình đi ăn sáng, đánh cờ vua, ngồi cafe bàn chuyện lo âu thi cử. “Ông ạ, tôi lo quá”. Mình bảo thi cử thôi thì có gì mà phải lo. “Không, cái chuyện đáng lo là 1 tháng nữa là thi rồi mà tôi vẫn chả thấy lo lắng hay có tí cảm giác gì là sắp thi cả”. Thế là chuỗi ngày miến lươn, bún đậu cứ miên man trong lo âu thắc mắc vì sao lại không lo âu.

Thiếu nam ôn thi cùng mình ngày nào bây giờ thì cũng đã biết lo âu, tối tối lại inbox facebook với mình than thở. Anh em đều đồng ý là hồi đấy vô tư thật, bây giờ cũng vẫn vô tư nhưng mà vô tư trong âu lo. Đến lúc không bị ràng buộc bởi một thế lực to lớn đáng sợ nào nữa thì chính mình lại là người phải lo lắng cho những gì mình quyết định. Không thể nào sáng dậy lơ mơ vô thức đi học rồi chơi cả ngày như trước được nữa, bùng học cũng không còn có ý nghĩa nữa. Cái này người ta gọi là lạc lõng trong sự tự do.

 

861396_593367537344888_934132556_o
Thằng bạn thân nhất của tôi những năm tháng bất trị.

 

 

Những kẻ trẻ

861219_350312341780164_247726719_o

 

Ngay lúc này, tôi nhận thấy ranh giới người lớn trẻ con thật mong manh. Trong đầu tôi tự dưng lùng bùng nhiều suy nghĩ và viễn cảnh. Tương lai mơ màng, quá khứ mông lung, trộn lẫn. Tự tưởng tượng đến lúc tôi yêu một cô nàng nào, nàng cũng yêu tôi. Ôm nhau nghe nhạc cười nhẹ nhàng cả ngày. Rồi như bao đôi khác, sẽ có cãi nhau. Cãi to. Nàng tức bảo tôi chỉ mãi là đứa trẻ trong lốt người lớn thôi. Và tôi cười hài lòng. Em ơi anh chỉ muốn có thế thôi.

Anh muốn trẻ, muốn điên, muốn vô tư lự em ơi.

tuổi trẻ, cho ta xin
được in đậm và nghiêng
chữ Điên

Bố mẹ ta chả mấy khi cản được ta nữa, ta mười tám rồi. Nhưng sao tôi không thấy cái khung cảnh tuổi trẻ tự do như bao người vẫn ước, vẫn mơ. Sao bây giờ ta bớt điên nhỉ, có ai cản ta đâu. Hay ta lớn hơn một tí, tiến hóa hơn chút, không còn là như con khỉ tưng tửng cả ngày nữa. Vốn lẽ là thời thơ ấu nhi đồng thiên hạ không chấp ta, hay là lá gan ta không phát triển tỉ lệ thuận với tầm vóc cơ thể. Hay tâm hồn nhẹ bẫng của ta nay treo thêm nhiều kiện hàng cuộc đời quá. Công việc, tương lai, trách nhiệm, toàn những thứ nặng nề mà dễ vỡ, khiến tinh thần mãi rón rén, chẳng thể bay cao bay xa được. Ngày thả bóng hồi ra trường, có một vài trái bóng chả bay lên nổi, vì mảnh giấy ghi điều ước nó mang theo quá to và nặng, nhưng chỉ một vài thôi. Còn cho tới ngày tốt nghiệp trường đời, chả có mấy quả bóng lên tới được tầng mây. Muốn quay lại tuổi trẻ có gì sai đâu. Ta quay lại tuổi trẻ với chiều ngược của mũi tên thời gian, nhưng vẫn thấy bản thân ta lớn dần như một nghịch lý. Tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu. Tuổi 16 ta cưỡi con trâu cụt sừng đó ra phố dạo trước ánh mắt ngàn người. Tuổi 15 ta thiến nó, lấy thứ vừa cắt ngồi nhúng bên bàn lẩu với anh em. Tuổi 14 13 12 thì ta xả thịt, phơi khô như mấy món ăn ở bản làng dân tộc thiểu số chẳng nhớ tên, nhét vào cặp làm lương khô để tiếp tục hành trình du ngoạn chưa hề dừng.

Ta trẻ, chả quan tâm người đời nói gì. Tóc rối bù. Thằng nuôi mái như hàn quốc, thằng cắt cua. Ăn mặc xộc xệch. Đứa mặc quần bơi đi học. Đứa mặc quần đồng phục đi chơi. Cái ngoại hình chỉ là thứ phù du. Cái tuổi mới lớn của tôi nó như vậy. Nuôi tư tưởng của Into The Wild, Fight Club. Có hôm cao hứng, buổi chiều vác con xe đạp cùi mía đạp lên Bắc Ninh, thành phố nhỏ nhất đất nước này, rồi đạp về. 80 cây số, 4 tiếng, vẫn kịp giờ cơm. Sau này lớn chẳng biết mình còn cái sức sống như thế hay không. Sống với cảm xúc từ nhạc rap năm 90s, nhạc rock những năm 70s, 80s, với chủ nghĩa như những Kurt Cobain, Bob Marley, Lennon. Trên phố vắng vẫn bật nhạc ồ ế, rống riết theo. Chủ đề mọi người vốn tránh thì trở thành thứ ta mang ra bàn luận. Sex, tiêu hóa, thuế ỉa thuế đái, . . . được ta dành cho sự công bằng như muôn vàn thứ trời ơi đất hỡi khác. Đấy trẻ ta làm thế. Có ai dám nói không ? À chắc có, nhưng ta chẳng buồn nhớ. Ta chẳng lo bị đâm chết vì phá đường phá phố. Ta cũng chẳng sợ đi nhậu mà bị giết nếu tranh trả tiền. Còn trẻ, còn vô tâm và vui theo cách của riêng ta. Tự dưng muốn xén tóc thành cua, tròng áo ba lỗ hở hết nách và dắt xe đạp ra phố với vài thứ đồ chơi kì dị chơi hết ngày.

Kẻ khác người. Thức đêm dài để no hơi sương mỗi sáng tới trường. Trong lớp, ngủ với 2 tai nghe bật đều đều thứ nhạc yêu thích. Vẫn tống vào cặp muôn vàn thứ, chỉ trừ sách vở bút thước. Cũng phải thôi bởi nó chẳng màng chuyện học, chỉ lo buổi lượn bất thình lình nào ập đến. Giấy để lau bụi đường bám trên mặt, để chùi dầu nhớt trên tay. Đũa để gắp, bàn chải để đánh răng. Bánh kẹo lương khô để nuôi đôi chân còn đạp. Cũng chẳng phải ta khác người, mà là ta có cộng đồng riêng của mình thôi. Cái điều kiện chẳng cho tôi và đám bạn được sống cái cuộc sống của dân Gypsy thế kỷ trước. Thôi thì ta cứ phỏng theo thôi vậy, mất gì đâu. Xe đạp là trailer. Sông Hồng là biển. Đôi khi, kiếm được thứ gì là giữ khư khư như vàng. Kể cả mảnh kính sứt hay cái điếu cày, đều là của báu cả. Cái rễ cây khô chẳng khác nào nhân sâm. Những nhà thám hiểm đồng nát. Hà Nội là cả thế giới.

Trẻ, ta chả có biên giới, và với ta cũng chẳng có thứ gì là có biên giới. Chẳng phải phán xét ai mà cũng chẳng phải bận tâm ai phán xét mình. Báng bổ đời, báng bổ mọi thứ. Suy cho cùng, cũng chỉ như bạn thêm tiền tố hay hậu tố ĐM vào cuối mỗi câu. Bám vào lời ăn tiếng nói không bỏ được, như mâm cơm Việt Nam không thể thiếu bát nước mắm cả nhà chấm chung. Nhiều lúc có đứa chửi ghê quá khiến cả lũ cười dặt dẹo, rồi lại chửi rồi lại cười mãi. Ta báng bổ cái thứ nhạc thoái hóa trên bảng xếp hạng vô nghĩa. Báng bổ lũ thanh thiếu niên thích lối sống hàng quán sang chảnh, xem phim check in thối nát mà không thèm ngó đến văn hóa vỉa hè đất Hà Thành. Gặp đám ma thì cả bọn vẫn cười vì nghĩ đó là điềm may. Đêm giáng sinh, bọn tôi cũng cười khi thấy trong hàng lẩu có ông bác dô rất to “Đêm nay sinh nhật thằng con tao, tao khao”. Nhà sàn với miếng đất sân vườn của Bác Hồ đắt cỡ nào, rồi tấm tắc là cụ cũng biết chơi phết. Nói mấy thứ này ra chả biết có anh đảng viên , ông can nào, hay các thể loại Christian, Buddhist nào nhảy vào kêu chúng tôi báng bổ đấng tối cao của họ không. Nhưng nếu có, thì nhận cái cười khì của tôi làm lời xin lỗi phỏng.

Ở vào thời điểm chuyển giao này, tôi mới cảm thấy cái sự thơ bé nó dần dần bị chính bản thân mình tiêu hóa. Để giữ lại nó là cả một cuộc chiến. Chẳng phải như đi qua ngã tư, ta tiện tay quăng cuốn sổ thơ bé vào sọt rác bên đường. Có người nói trường lớp là thứ nuôi dưỡng, rèn luyện ta. Có người lại cho rằng ra trường đời mới hiểu, mới được trui rèn thật sự. Tôi lại chỉ nghĩ, cái sức sống, suy nghĩ từ tuổi thơ bé này mới tưới tắm cho tinh thần ta, để ta mạnh mẽ và không bị nhuốm bẩn. Bởi thế nên phải giữ, để ta còn thấy mình được trẻ, được để bản thân gột rửa sạch hết bụi đời dính bết trên tóc tai mặt mũi. Cho riêng ta.

Forever young, I want to be forever young . . .

Nhớ một hôm đang đi lượn, một chiến sĩ kề vai. Trên đường Thanh Niên, 2 chiếc xe đạp đứng lẫn trong một bầy người với ô tô xe máy tắc nghẹt trước đèn đỏ. Rồi trời đổ mưa to. Gió cũng dữ, ào ào. Tiếng người hỗn loạn. Hai đứa đều đã đang muộn giờ phải về nhà. Nhưng mưa trút xuống như giúp ta rửa đi lớp bụi trần cùng lo âu . . .
– Đi dầm một vòng không mày ?
– Ờ, mấy khi mưa. Đi.
Xốc thẳng xe lên vỉa hè. Quay ngược lại với hướng về nhà, dang hai tay như ôm bầu trời.Như những con thiêu thân thấy sáng là lao vào, dù biết là đi tong. Nhưng giả như không bị đốt cháy, thì sẽ cứng cáp hơn nhiều lần và thấy cuộc đời thật ý nghĩa.

Ôi những kẻ trẻ

 

image
Một chiến sĩ thiêu thân. Ảnh từ ngày cũ
[Thành Bò]