Trưa hè

DSC_0536
Chiều nay hoa nắng. Rụng trắng hiên nhà.

 

 

– Nhắm mắt lại. Mày thấy gì?

– Không gì cả.

– Không gì cả là thứ gì?

– Bóng tối

– Bóng tối là gì?

– Là tất cả.

Buổi chiều mùa hè, nó nằm bẹp ra sàn, ngước mắt lên ngắm trần nhà và cái điều hòa đang nôn gió vào mặt nó.  Mở mắt ra thì là một hiện thực ế ấm. Còn nhắm mắt lại thì bóng tối bao trùm, là tất cả những ý nghĩ, lo âu, hình ảnh, ký ức lại ùa đến. Cái không gian mùa hè tiên lãng là thế. Ngoài cửa sổ cây cối um tùm, ngủ trưa dậy mà như công chúa ngủ trong rừng. Một giờ chiều trời nắng vỡ đầu. Chui ra khỏi phòng điều hòa mát lịm, nó xuống nhà lấy xe đạp đi dạo. Cứ quần đùi áo ba lỗ mà đi khắp phố phường, dắt theo ba lô là một chai bia đựng đầy nước lọc. Trong đầu thầm nghĩ: “Nỗi buồn đem chia nhau như bao cấp có tốt không?” rồi rút cái chai ra tu ừng ực như thể hận đời lắm. Nó biết nó đã hết tuổi trẻ trâu, không còn vô lo vô nghĩ được nữa. Và có bao nhiêu đứa trẻ vẫn hay thường phát ngôn: “khi nào tao lớn tao sẽ làm cái abc, khi lớn lên tao có điều kiện sẽ làm xyz, . . .” Nó thì chưa làm được những thứ “khi nào tao lớn” kia. Thế nên chắc chắn nó cũng chưa phải loại trường thành gì. Đây là cái tuổi lỡ cỡ mệt mỏi trước những quyết định tương lai, trước những ký ức tuổi thơ cũ vẫn ám ảnh trong đầu làm người ta mềm lòng không muốn lớn.

Nó lại đi tiếp, qua xóm Hạ Hồi thân quen. Kể cả mùa đông lẫn mùa hè nó đều ghen tị với những studio, shop quần áo ở đây. Nhiều lúc lang thang vạ vật tầm sáu bảy giờ tối mùa đông, những ý nghĩ như: “Ngồi trong shop vừa ấm áp, vừa có bạn chém gió, vừa vui lại vừa có tiền” lại hiện lên. Tất nhiến công việc làm ăn đâu có dễ như thế, nhưng nó cứ xây dựng một hình ảnh ấm áp hạnh phúc ở ngay kia, để nó phải ghen tị mỗi mùa đông như thế. Chả lẽ lại tự phủ nhận mình rằng làm mấy cái đấy cũng cực bỏ mẹ ra thì khác nào tự bóp dái niềm tin cuộc sống. Nó hoang mang về tương lai, về thực tại.

Bỏ qua tất cả thì nó lại tận hưởng không khí ở cái xóm nhỏ này. Buổi trưa mùa hè ở Hà Nội thật dễ chịu. Ai mà có thời gian mà để ý đến tia cực tím ung thư da, nắng có nguy cơ gây vỡ đầu hay là nước da Châu Phi? Người ta còn phải vội vã tận hưởng cái hạnh phúc tuổi trẻ ở Hà Nội chứ. Đâu phải ở đâu cũng có giờ nghỉ trưa, có buổi trưa nắng chói chang vắng tanh và trong vắt như này đâu. Chỉ đến 4 giờ thôi là các bạn bắt đầu dắt nhau ra ngoài chơi, 5 rưỡi 6 giờ là tan tầm đông nghịt rồi.

Nó vi vu đến tiệm tạp hóa mua một chút đồ ăn rồi tự mở party trên xe. Rỏ xe là mâm buffet của vị khách VIP duy nhất này. Cứ vừa đạp vừa ăn, vừa tỏ ra ngầu.

Buổi chiều hôm đó kết thúc bằng một cơn mưa, dù trời chưa tắt nắng. Mùi mưa nồng nồng trong không khí, mùi lá cần sa thoang thoảng và mùi dầu gội thơm nhẹ nhàng. Quá tuyệt vời cho một ngày mùa hè.

Một ngày một mình như bao ngày bao mình.

 

Advertisements

I am Joe

DSC_0311

Xin chào, tôi là Joe. Bạn có thể gọi tôi là Ordinary Joe hay Joe Giản Dị. Tôi là một sinh vật loài người thuộc giống đực, tầm thường như bao sinh vật khác, và rồi cũng sẽ bị phân hủy, biến khỏi cõi đời vào một lúc nào đó. Tôi sống cùng hai thằng bạn thân trong một căn nhà nhỏ ở Hạ Hồi. Một đứa tự giao thân mình cho người khác thuê ở chợ lao động, như kiểu cửu vạn ấy. Tóm lại nó là freelancer. Đứa còn lại làm designer cho một công ty game. Và chúng tôi đang chơi chung trong một band nhạc. Đùa đấy. Đấy là tương lai lý tưởng của chúng tôi thôi. Còn bây giờ cả ba chỉ là những con đĩ bé nhỏ tội nghiệp cố chống cự lại sự hiếp dâm của cuộc đời. Vừa nãy tôi gõ là “không thể chống cự” nhưng nghĩ sao lại xóa đi viết lại. Có lẽ ý chí sinh tồn của phần con trỗi dậy.

Tôi cũng không chắc liệu những dòng chữ với tính chất là dãy số nhị phân đang hiển thị trên màn hình này có chuyển tải hết cái sự ngao ngán cuộc đời của tôi hay không. Chúng tôi không phải những kẻ chết đói năm 45, cũng không trải qua cuộc Đại khủng hoảng hay Chiến tranh thế giới. Cuộc khủng hoảng chúng tôi đang gánh chịu là những âu lo đời thường. Chúng tôi không đói bằng kẻ khác không có nghĩa là chúng tôi không được mưu cầu cái sự no. Chúng tôi không giỏi bằng người khác không có nghĩa là chúng tôi không được tự hào. Nỗi lo của chúng tôi không to lớn hay không quan trọng đối với nhân loại nhưng nó vẫn là nỗi niềm đáng để lo. Tôi vẫn đang ngồi với một trong hai thằng bạn thân kia ở quán cafe quen thuộc, nhỏ bé, chật chội và tự hỏi thằng còn lại đang làm gì ở nửa bên kia Địa cầu. Hỏi liệu cửa ở nhà đã khóa trước khi đi chưa. Liệu tí nữa về đi chợ còn thức ăn cho buổi tối không. Liệu sau này chúng tôi có thực hiện được ước mơ của mình. Hay không. Nó chả còn là câu hỏi nữa. Chỉ là những dòng suy nghĩ trôi lờ đờ qua đầu.

Kệ đời, cắm tai nghe, rót mật nhạc vào tai. Dòng nhạc chảy qua tai vào tâm trí như thể cơn đại hồng thủy quét qua trái đất. Mọi thứ trên bề mặt của nó trở về hình dáng nguyên thủy trần trụi. Nếu như con người thời nay chịu một cơn đại hồng thủy tuyệt diệt làm cho nhân loại đành phải rũ bỏ hết những công nghệ tiên tiến, những âu lo cuộc sống hiện đại mà trở lại thời đồ đá thì nhạc cũng đã quét hết những âu lo cuộc sống, vướng bận trần tục mà tôi có như thế. Để lại tâm trí tôi là một tờ giấy đen. Bạn biết tại sao tâm trí tôi lại là tờ giấy đen không bạn thân mến? Vì chỉ có trên nền giấy đen ta mới có thể chấm bút trắng vẽ nên điểm sáng. Còn trên nền giấy trâng, những chấm đen đươc lấp đầy trang giấy chỉ làm nó tối hơn. Nhưng giấy nào giờ cũng chả quan trọng. Vì giờ tôi muốn gấp máy bay giấy và phi nó đi. Trắng đen đâu quan trọng, chỉ cần cứng cáp thôi. Và hành trình máy bay giấy sẽ bắt đầu khi tôi rời khỏi quán, trở lại thực tại.

Về đến nhà. Cơm tối còn nóng. Nóng quá. Thổi.

May quá cơm còn đủ nóng để tôi lấy cớ thổi cho nguội mà tranh thủ thở dài.

May quá vẫn còn người lo lắng khi tôi thở dài.

Không. Sống phụ thuộc, ăn bám chả có gì là may.

Nhạc: https://www.youtube.com/watch?v=IXtYg7uVXpA (Vì đời)

Ban đầu định viết cái gì đó nhẹ nhàng hợp với gió thu và không khí cafe chillin’ buổi chiều mà đọc lại có vẻ nặng nề quá.

 

Đời

we-blame-society-but-we-are-society

Có phải đời là một vở kịch có 7 tỷ diễn viên không? Mà trên sân khấu đó ai cũng cố trỗi dậy để khỏi tự biến mình thành một diễn viên quần chúng trong một con số có tận chín chữ số? Có những sinh mệnh nhấp nháy ở hàng đơn vị, có vụt tắt cũng không ai hay biết. Những đốm sáng to hơn thì lên được mặt báo một ngày thường nhật nào đó: “Kinh hoàng tai nạn chim sẻ bay vào động cơ MH7777 làm máy bay rơi”, “Ông Abc và bà Xyz dẫm phải củ khoai nên chết”, bô lô và ba la. Tôi biết tên bạn qua một tờ báo buổi sáng khi nhâm nhi tại cafe Thọ Triệu Việt Vương. Tên bạn nằm chễm trệ dưới cái tiêu đề tai nạn giao thông. Tôi cảm thấy đắng lòng ư? Có lẽ do cafe hôm nay thiếu sữa chứ chả còn gì khác. Vài ba phút sau tôi lại quên tên bạn mất rồi, tiếc quá nhỉ?

Dù biết vở kịch này đã thừa diễn viên nhưng các anh các chị vẫn ngày đêm hì hục trên giường làm việc, để rồi lại có thêm một diễn viên nhí phải đứng sau cánh gà 9 tháng 10 ngày mới được bước ra. Mỏi chân không bé? Sốt ruột không bé? Háo hức không bé? Nhưng lúc hết tuổi thơ rồi thì vở kịch này nhàm chán quá nhỉ? Bởi vì làm gì có vai nào để cứu thế giới, chỉ có vai diễn cảnh làm bài tập về nhà thôi. Cả cái sân khấu này mang đầy tính trào phúng, tái hiện lại những nghịch lý quá thật. Hay bởi vì sân khấu này chính là hiện thực? Mấy ông đóng vai quan to thì vốn là diễn viên hài nên theo dõi thời sự cũng có phần giải trí. Còn có vài kịch bản phi lý nổi trội thì được đưa cho Michael Jackson, Usain Bolt, Trịnh Công Sơn, Diệp Vấn, . . . Làm gì có gì ngẫu nhiên, tất cả là đương nhiên.

Mà ngồi nghĩ một lúc, phải chăng mấy ông bố bà mẹ có tham vọng làm diễn viên chính lớn quá, muốn đẩy thế hệ con cháu thành diễn viên phụ hết cả thảy nên suốt ngày căn dặn bọn trẻ con cứ học văn hóa, vào trường tốt điểm tốt, rồi sau này kiếm cái công việc làm công ăn lương sáng đi chiều về, lập đại cái gia đình cho nó có trách nhiệm với xã hội rồi lại sản xuất thêm thằng cu đem về đây, rồi sống đến già như vậy? Đứa nào cũng như đứa nào rồi dần dần thì quần chúng nhân dân hết cả. Nhưng trẻ con nó làm quần chúng thì bố mẹ cũng có được thủ vai chính đâu. Ảo tưởng cả. Vai thành đạt hay vai cần mẫn nuôi con thì cũng là vai phụ cả thôi. Đồng hóa, đồng hóa.

Sáng mùa thu nắng mà mát phết

phủi mông đi về.

. . .

Tôi nằm nhoài người trong căn hộ nhìn ra cửa sổ, trời xanh ngắt. Ông hàng xóm đang bị vợ dọa li dị, mặt xanh ngắt. Hồi bé cả lũ trẻ con suốt ngày túm năm tụm ba áp tai vào tường nghe trộm nhà hàng xóm cãi nhau để rồi về nhà một bên vai áo với cả nửa cái mặt vàng khè màu vôi tường. Khi xem một thứ gì đó với đầy sự tò mò nhưng cũng dửng dưng rồi cười khúc khích với nhau tất nhiên phải thú vị hơn là làm nhân vật chính. Cũng giống như phim Hàn Quốc, các bạn xem toàn bi kịch, khóc lên khóc xuống, hết phim rồi lại khen hay, khen phim nhiều cảm xúc. Nhưng có mấy ai sẵn sàng thất tình hết lần này qua lần khác.

Vậy thì nó liên quan gì đến đời? Phải nói thật là đời nó cũng khổ không kém phim là mấy trong đa số trường hợp. Bỗng nghĩ liệu có thể nào đời cũng là phim cho Chúa / Ông Trời / bất-kỳ-đấng-tối-cao-nào xem. Rồi sau đó khi con người ta chết đi, khi phim hạ màn, đằng sau hậu trường là những người vốn ấm ức với nhau trong bộ phim “Đời” lại đang tán phét với nhau vui vẻ với vai trò là bạn diễn. Liệu sau khi cuộc đời qua đi, ông hàng xóm sẽ không còn phải đóng vai ông hàng xóm nữa, bà hàng xóm không còn đóng vai bà hàng xóm nữa, và cuộc cãi vã nảy lửa trong kịch bản đã được diễn một cách hoàn hảo? Hai nghệ sĩ già cùng nhau nói những chuyện của hội người cao tuổi và nhâm nhi trà, tâm đắc vì vai diễn của mình?

. . .

Những viễn cảnh tiệc tùng sau hậu trường bộ phim, cảnh gặp lại người quá cố, cảnh hội ngộ bạn thân, cảnh những kẻ vốn đâm chọc sau lưng nhau giờ cười nói vô tư, những nghệ sĩ quá cố từ thập niên trước giờ lại lên sân khấu của bữa tiệc . . . Tôi để lại cho bạn tưởng tượng phần tiếp

 

Thiên chức của căng tin

“Ê mày, tóc tao đã được chưa?”

“Muốn thử xem tóc đẹp hay không thì mày vào căng tin ấy. Bị ăn đánh thì yên tâm tóc đẹp rồi. Còn bình an đi ra thì tóc mày xẫu vãi lồn” – Thằng bạn cười

Mọi thứ đều xảy ra trong cái căng tin tồi tàn cũ nát của trường. Xoay quanh nó một cách vô hình.

Bước vào trong. Một không gian đục ngầu. Bất kỳ ai bước vào đó. Đục và quánh. Những sợi mì vung vãi, bãi nước mưa chưa kịp khô hết, cốc nhựa dùng xong bị dẫm đạp đến mất hình thù. Căng tin cuốn mọi người lại, giữ ở đó như thể của riêng nó, ngon ngọt làm người ta tưởng rằng nó thoải mái lắm. Có một đám luôn ngồi trong căng tin đánh bài, hút thuốc ở phía bên phải. Đấy là những chuyên gia thẩm định về ngoại hình, tu sửa bộ mặt cho đất nước, bộ mặt cho giới trẻ. “Thằng này để râu nhìn ngứa nhở? Đánh! Ơ tóc nhìn ngáo nhở? Đánh! Đi lại nhìn ngứa nhở? Đánh!”.  Vào bất kỳ thời điểm nào trong ngày,  dịch vụ thẩm định ngoại hình của họ luôn ở đó, cho ta sử dụng miễn phí.

Và một đám khác luôn chen vào mà không mua gì, đó là chúng tôi. Chúng tôi vào đây để tận hưởng cảm giác căng tin. Nó là thứ cảm giác nhày nhụa, vô nghĩa nhưng bị quấn vào. Chúng tôi không thể ngồi im khi nhìn bọn cùng lớp, đám 5 thằng đi ngoài cửa, 3 đứa con gái mặc quần bó, vài thằng lớp trên đã từng thấy ở quán net, đều hướng về phía căng tin rạng ngời như về quê sau nghĩa vụ quân sự. Sự náo nhiệt và bất cô đơn giả dối. Nó không hề bất cô đơn mà là hoàn toàn cô đơn. Thần kinh căng như chão khi lạc giữa những cá thể không liên quan. Đối phó với chúng ra sao? Liệu có ăn đánh không? Những đứa nào nhớ mặt mình?

Ù ù bên tai một giọng chua loét: “Đi nhờ NÀO!”. Rồi “Bác ơi cho cháu . . .” diễn ra lặp lại như thể déjà vu. Mọi thứ lề mề nhưng không hiểu sao không thể bắt kịp được nó. Cảm giác quay cuồng, buồn nôn. Tôi và lũ bạn ngồi tạm trên chiếc ghế cập kênh dài đủ cho 6 cái mông hạ cánh. Hôm nay là ngoại lệ, một thằng chen vào mua. Và thằng chen vào sẽ được gặp bà chúa ban phước lành – bà béo bán căng tin. Bà ta nhận tiền như thể thu thuế hàng ngày. Còn đồ ăn thì như bà từ thiện, ban cho chúng tôi.

Dù không muốn ăn đồ căng tin nhưng chả lẽ chết đói? Lúc nào cũng đắt và chán. Nhưng nó chỉ chán khi tôi ra khỏi căng tin, khi tôi ăn thứ gì đó khác ngoài nơi này. Chính quyền trường học đã chặn cổng, không đồ ăn nào từ thiên đường được phép mon men tới. Mỗi lần tuyệt vọng tôi lại nhớ đến cảm giác bỗng chốc đồ ăn căng tin ngon lạ thường. Đó là một tia hy vọng cho kẻ khốn cùng này. Và với kẻ khốn cùng khác thì tia hy vọng nơi căng tin chính là những cặp mông tròn trịa đang bận tạo ra những lực ma sát không kịp tính trong lúc chen lấn. Hay với hội đồng thẩm định giới trẻ kia thì tia hy vọng được làm bá chủ, được chấp nhận miễn cưỡng trong xã hội được lóe lên ở nơi đây. Lóe lên giống như ánh sáng cuối đường hầm. Là thứ ánh sáng của đèn tàu hỏa. Khi còn xa thì lấp lánh lắm, càng gần thì mới biết sắp chết mà không cứu được. Còn bi thảm hơn là đi tiếp trong đường hầm bế tắc.

Cả lũ ngồi xuống sau khi nhận được phước lành. Thằng bạn tôi nhễ nhại mỗ hôi, quần áo xộc xệch, lấm la lấm lét. Cái môi dày như hai cái xúc xích của nó bình thường đỏ tươi sức sống đã trở nên xám ngoét từ bao giờ. Bọn tôi cười, chửi yêu nó:

– Mày nhìn khú đỉn vãi! Bọn con gái nhìn mày như kiểu kì thị ấy.

– Ngoại hình tao thì quan trọng cái đéo gì – Nó bật lại

– À kinh! Bây giờ anh đã thành con người có ra giá trị từ bên trong.

Và nhà triết học môi xúc xích giảng giải:

– Đéo phải thể! Tao trông ra sao thì kệ mẹ lũ con gái nghĩ gì chứ. Thiên chức của chúng nó là dùng để cho tao ngắm, để tao sờ mông. Còn tao đéo có nghĩa vụ cho nó ngắm. Hiểu chưa? Tao tình nguyện chen vào mua đồ cho chúng mày để sờ mông gái thôi. Nó đéo kì thị vì tao sờ mông thì thôi. Chứ kì thị vì tao khú đỉn thì quá bình thường. Lũ con gái có thiên chức mà không chịu thừa nhận. Ngu vãi!”

Tôi không phản kháng, bận nhét đống hổ lốn vào mồm. Có lẽ thiên chức của cái căng tin này là tha hóa con người. Và thiên chức của xã hôi này là tạo ra nhiều căng tin?

 

Người trong ngõ (mười sáu cộng)

overused ban tinh thuong

Mùa mưa sân trường lênh láng nước.

Còn mùa hè thì sân trường lênh láng gái.

Nắng vỡ đầu! Nhưng may sao ở ngay trước phòng hiệu trưởng là một cái bóng râm to tướng giữa sân trường. Và âu cũng là cái liễn, những học sinh vô công rồi nghề sẽ tọa lạc tại nơi đây để chém gió. Cái miệng chém gió ra mát giời được một phần thì nhiệt năng tỏa ra là mười phần. Vì thế để hạ nhiệt thì ở giữa là một xô nhân trần đầy ứ ự. Khoảng mười đứa con trai xếp ghế nhựa thành một vòng tròn vừa đủ chỗ bóng râm cùng ngắm trời ngắm đất ngắm gái và bàn chuyện đời, không quên tỏ ra deep.

Sân trường nắng chói chang, những chùm tia nắng rọi qua từng khe áo trắng, cứa thẳng vào thịt. Thịt đứt và ứa ra một thứ nước trong suốt mằn mặn, gọi là mồ hôi. Vào hè mới được thấy một tí gọi là da thịt chứ mùa đông thì cứ kín mít u sầu. Cuối năm học rồi lại còn nhiều sự kiện, có mấy đứa còn chả liên quan cũng ăn diện vào trường. Phủ lấy cơ thể mấy bạn gái năng động đang chạy qua chạy lại chuẩn bị event là những bộ áo ngày một trong suốt hơn. Trời hôm nay trong xanh và đẹp lắm. Nhưng xin lỗi, có thứ trong và đẹp hơn khiến lũ con trai dán mắt vào.

Học sinh trên sân trường tiếp tục chuyển động không có quỹ đạo. Và những câu chuyện ở hội nghị bàn tròn này cũng vậy. Mới bắt đầu lũ chúng nó bàn về những cặp mông căng mọng như bánh pudding đang phấp phới xung quanh. Đó là những cặp mông đầy trí thức của hàng giờ miệt mài trên bàn học, trên thư viện. Đó cũng là những cặp mông thể thao đầy gợi cảm như trái bóng rổ. Tiếp là chyện có con hót gơn nào đó xinh mà chết thảm, rồi biến động ngoài xã hội kia. Tối qua có biến ở chốt này chốt kia, thằng này kia ngáo đá vác kiếm đi chém nhau, chiến sự biển Đông kinh lắm. Rồi tự dưng cả lũ im bặt vì có thằng ré lên: “ông Sơn!”. Vài giây sau cả lũ nhận ra là báo động giả. Không có lão hiệu trưởng tên Sơn nào quanh đây cả. Mọi hỗn mang của cuộc đời lại tiếp tục. Cứ thế, xô bồ, trôi vùn vụt. Ngửa đầu lên nhìn trời xanh. Hôm nay tao bỗng làm sao, đi nhìn cái thử không ngọt mắt chút nào.

Nhìn lên màn trời là lại nghĩ đến cuộc đời. Có ông anh từng dặn tao sống là đừng bao giờ chán đời, sống là phải sống sao cho đời nó chán mình. Nhưng mà không chán thế chó nào được trong cái hoàn cảnh này.

Trời xanh cao lồng lộng làm manh mối để người ta phát hiện mùa hè tới. Mây rõ rệt. Quá ngon cho một con ảnh HDR. Sắp vào hẳn mùa hè – mùa của ước mơ. Những gì ấp ủ trong năm bận bịu chưa có dịp thì đến hè sẽ được xả ra hết. Đấy là mùa mà cả lũ sẽ chơi hết mình để tiễn thằng nào đó đi du học. Là mùa mà nóng hừng hực nhưng vẫn say mê cởi trần nấu hóa chất làm bom khói. Là mùa mà vác máy ảnh máy quay ra làm project cá nhân. Là mùa tranh thủ đi diễn, đi làm thêm tăng thu nhập. Là mùa dậy từ ba rưỡi sáng đi lượn đêm và xem mặt trời mọc. Những buổi chiều hò nhau đi bơi, cùng hét lên rồi vùng vẫy: “Cá mập! Cá mập!” ở giữa bể bơi để tất cả mọi người xung quanh đánh giá. Đó cũng là thời điểm tuyệt đẹp để tận hưởng trưa hè đậm chất Hà Nội. Tao đi lượn buổi trưa chiều toàn phải đi một mình, cả một lũ ngại nắng với ung thư da ở nhà phè phỡn. Tao thì cũng ngại nắng chứ, chỉ là thấy nó đáng để đánh đổi lấy việc tận hưởng vẻ đẹp buổi trưa.

Sau đó là quãng thời gian trốn học hè thấp thỏm dính phốt, cùng nằm la liệt ở nhà thằng nào đó. Rồi lại mong đợi cả một năm, đánh dấu từng ngày lễ háo hức. Rồi cứ thế, cứ thế. Qua cái thời cuồng dại bay đến hết sức này thì sẽ ra sao? Còn nhớ trước có cái bài kiểm tra văn đề là viết về 20 năm sau về thăm trường, hội ngộ bạn cũ. Lúc đó cứ gán cho nhau nghề này nghề kìa, rồi tha hồ mà khuếch đại thói hư tật xấu của đứa khác để mô tả lúc nó lớn. Thật thì cũng chỉ mong có thể giữ liên lạc với tất cả mọi người nếu lỡ không thế gặp thường xuyên. Tao luôn nung nấu, ước ao một ngày phòng học 9a0 đầy đủ thành viên, ngồi đúng sơ đồ lớp và lại được ngồi hóng cô Vân, cô Thu kể chuyện. Nghe cô kể chuyện xe tăng cán người ở quảng trường bên Trung Quốc, về kỷ luật của người Nhật, về thói rung đùi của chồng cô. Còn cô Vân thì thuật lại biến chém nhau ở dốc phụ nữ thời xưa, chuyện học sinh đi đánh lô đề, rồi có con ở lớp kia nó nằm lên bàn giáo viên ưỡn ẹo bảo em yêu thầy thế là tiết đấy nghỉ học. Hồi xưa nghĩ các cô có mấy chuyện nghe cũng vui mà cứ xào đi xào lại đến nản. Giờ thiếu mới thấy nhớ. Mà cũng nhờ các cô xào kỹ nên chuyện nó mới thấm vào não đến thế này chứ.

Thời cấp 2 đó thì đủ thứ quậy. Ném coca vào áo phơi của hàng xóm cạnh trường. Trèo lên nóc nhà bảo vệ lấy bóng bị tịch thu rồi mang vào trường trêu ngươi mấy ổng. Có những hôm ở lại đến bảy giờ tối để uống trộm nhân trần với nước vối của giáo viên, trêu bảo vệ rồi chạy chốt xuyên trường, trèo leo ở khu bán trú, rồi trèo cả nhà thể chất, nóc trường, trèo sang nhà vệ sinh nữ. Trèo, trèo hết. Đỉnh nào cũng chinh phục hết. Những vụ chửi tay đôi với giáo viên nổi tiếng như vụ thằng Tuấn Khôi với ông Long trong khi ổng say rượu mà vẫn lên lớp, vụ con Dương chửi nhau với ông thầy dạy họa. Những câu chữ huyền thoại như “Đạt nói tục” ngắn gọn mà súc tích trong sổ đầu bài. Giáo viên dạy thay mà vào là cả lớp cứ đồng thành liên tục”Ơ! Ơ! Ơ!…..Ơ!” không ngớt cho đến khi bị đập bàn nhắc. Thì lúc đó chuyển sang “Ô! Ô! Ô! … Ô!” và “Ê! Ê! Ê! ….Ê!”. Có ai biết bấm bút bi tập thể, dậm chân tập thể, nhìn ra ngoài cửa sổ tập thế là cách làm cho tiết học được kết thúc sớm hơn giáo án đã đề ra. Những buổi học thêm từng nhóm tự bày ra mini game để chơi với nhau. Dép tổ ong của thằng Cường thì còn phải lây khóa xe đạp khóa lại nếu không sẽ auto bị ném sang nhà bên cạnh.

Hồi bé tí teo mới vào trường thì còn có cả đầu trường bài Magic, tức Yugi-oh Trading Card Game, ở ngay vườn hoa trường. Từng thời kỳ thì có từng trend khác nhau trong lớp, nào là ảo thuật, pen tapping, beatboxing, bóng rổ, Starcraft, đua xe đạp, . . . Quả là thời cháy hết mình tập luyện mọi thứ cùng bạn bè. Sau cùng kết thúc bằng thời gian cuồng nhiệt học thi cấp ba, bằng những ngày cuối miên man. Mọi thứ còn nhiều lắm, nhiều lắm. Đọng hết ở đây rồi.

à mà thời đó còn dùng Yahoo! Messenger nha! Oách chưa?

Tao đọc được rằng: “Great minds discuss ideas, average minds discuss events, small minds discuss people.” Biết thế nhưng nhiều lúc cũng hoài niệm, cũng chém về “people, event” chứ. Sao cứ vĩ đại mãi được. Đối với tao cấp hai vẫn là khoảng thời gian đẹp nhất, nhiệt nhất đời học sinh cho tời giờ. Hồi đó xem manga tưởng tượng cấp ba phê lắm. Xong lên mới biết trường lớp như cái địa ngục. Khoảng thời gian cấp ba thì cũng nhiều cái hay ho nhưng toàn những cái ngoài trường lớp.

Sau đó tao trở lại thực tại bởi làn báo động mới: “Lão Cường!”. Cả lũ lại toán loạn, úa ra tứ phía như là các game thủ từ hàng net mất điện đi ra. Tao thích cái cuộc sống nửa xô bồ nửa thanh bình này. Nó giống như ngõ Việt Nam vậy. Nó vắng và trong trẻo, không một tiếng ồn vào những khung giờ nhất định. Bào mùa hè thì luôn mát mẻ hơn hẳn so với bên ngoài. Hết khung giờ vàng đó thì lại xảy ra đủ thứ thối nát như hàng xóm chửi nhau vì lấn chiếm đất, vì đổ rác bừa bãi, vì tị nạnh rõ ràng bà kia béo hơn tôi, vì đủ thử thập cẩm chí khươn, bát nháo.

 

Tuổi thơ bé tí teo

cropped-mg_7341.jpg

Sáng sớm thức dậy. Ngoài trời mưa tầm tã. Tiếng tí tách gợi những hình ảnh đượm buồn trong tâm trí . Cụ thể là nỗi buồn tiểu tiện ban sáng. Tôi lao ngay ra ban công ngắm nhìn khung cảnh đất trời hùng vĩ, tụt quần xuống và hòa mình cùng thiên nhiên. Tiểu tiện từ ban công xuống vào buổi sáng…. còn gì tuyệt vời hơn. Khi dòng nước mang nhiệt độ cao hơn nước mưa, có màu sắc đậm đà, ấm áp hơn… lại có thể hòa quyện cùng mưa một cách tinh tế đến thế. Sẽ không ai phát hiện ra có một nghệ sĩ vẩy vòi đang đứng trên ban công tưới thứ nước ấm xuống trần gian.

 Sau khi vẩy vòi xong, tôi vào nhà tắm như thường lệ. Soi gương và nhận ra đất trời tạo hóa đã ban tặng tôi vài cái mụn bé nhỏ trên khuôn mặt bách nghệ sau 1 đêm dài nghỉ ngơi. Không biết nên vui hay nên buồn… Cũng có phần buồn vì không mấy ai hiểu được vẻ đẹp nghệ thuật của từng nốt mụn . Cảm tưởng khuôn mặt mình được Nguyễn Du vẽ nên bằng nghệ thuật chấm phá. Nhưng lại vui vì đó là dấu hiệu tuổi dậy thì. Nghĩa là tôi trưởng thành hơn những người bạn đồng trang lứa một chút. Hồi bé thì muốn lớn nhanh đấy, nhưng mấy thứ thối nát xunh quanh khi lớn lên không nằm trong dự định của tôi.

 Và vâng, tuổi thơ của tôi trôi đi, không kịp ngoảnh lại. Giống như cái khoảnh khắc tao nhã khi bạn lỡ tay xả nước bồn cầu, quên không nhìn xem hôm nay phân của mình hình thù ra sao, nát hay rắn, mang đến điềm lành hay điềm xấu. Và một khi đã trôi đi là mất hút luôn, hòa cùng những đống phân khác trong bể phốt. Đó là cách tuổi thơ tôi trôi đi, hòa cùng cùng với bao tuổi thơ của những con người cùng thế hệ. Tôi nhớ ngày nào tuổi ăn tuổi chơi, đi phá làng phá xóm, hoặc gọi là gây rối trật tự an ninh cho hoành tráng. Nhìn xung quanh bây giờ là một môi trường đua tranh khốc liệt, từ dởm đời cho đến thứ thiệt. Từ những cậu ấm, con dời, em chã đọ nhau mấy cái mác quần áo, tị nạnh nhau vài cái like cái sub mà không biết có gặm được không. Cao cấp hơn thì chạy đua bằng tiền, bằng quyền, bằng xe, vài cái bằng cử nhân tiến sĩ. Bạn làm công việc mình ko thích để có tiền mua những thứ mình không cần và mục đích là gây ấn tượng với những người bạn không ưa. Một cuộc chạy đua tốn kém và vô nghĩa. Với tôi thì một cuộc đua có nghĩa là khi bạn phải căng mắt ra, cố HD hóa mọi thứ phía trước, và nhanh tay chộp được chiếc thìa nhựa in hình Songoku trong rổ thìa ăn trưa của trường mẫu giáo. Thật ra thì hồi đó tôi và đồng bọn đọc líu thành Su Lu Ku. Đó là chiếc thìa duy nhất và huyền thoại, giúp bạn có uy to hơn cả thủ tướng, bộ trưởng. Tất cả lũ trẻ trong trường mẫu giáo sẽ kính nể kẻ có được cái thìa đó hơn bất kỳ ai. Nhưng tất nhiên đến ngày hôm sau, bạn lại phải nỗ lực lại từ đầu.

 Ngoài ra tôi cũng thích cái thước đo con người của những đứa trẻ mẫu giáo hơn. Sau đây sẽ là một câu truyện ngắn. Hoàng Sơn là người bạn thân đầu tiên của tôi, người bạn đầu tiên đến nhà. Khi đó chúng tôi mới học mẫu giáo mà nhà hắn đã có xe hơi, ở nhà căn hộ, đi du lịch nước ngoài rồi. Một lần Sơn đến nhà tôi chơi, sau một loạt những câu chuyện không liên quan cho lắm được thảo luận trong quá trình chơi Contra trên điện tử bốn nút thì một câu hỏi được đặt ra: nhà ai giàu hơn. Nếu theo đánh giá của tôi bây giờ, chắc chắn là nhà Hoàng Sơn rồi. Nhưng 10 năm trước thì nó lại khác. Tôi và hắn cùng đi lên căn cứ, suy xét một hồi lâu sau khi xem xong đống đồ chơi đồ sộ của tôi, Sơn chốt một câu xanh rờn: “Nhà cậu giàu hơn nhà tớ rồi”. Và sau đó về nó cứ: “Nhà bạn Dương giàu hơn nhà mình mẹ ơi”. Cũng may hồi đó bố mẹ khá chiều tôi nên tự dưng được mang danh nhà giàu. Đơn giản là đánh giá dựa trên những gì mình say mê, quan tâm đến nhất. Những thứ làm màu khác sẽ không có chỗ đứng trong cái thước đo đó. Đáng buồn là bây giờ tôi đã mất liên lạc với Sơn, có khi giờ này hắn đang vui vẻ du học tại chốn phồn vinh nào đó. Còn tôi vẫn ngồi đây xem những vở hài kịch của Đoàn kịch nói “Xã hội”. Vì những lý do tốt đẹp bên trên và muôn vàn lý do khác, tôi luôn muốn được quay lại thuở tí hon. Thế nhưng cái tuổi thơ của tôi thì hình như lại chưa được cấp bằng chứng nhận tuổi thơ mới đau đớn.

 Có vẻ tuổi thơ được cấp chứng nhận là phải chạy ngoài đồng ruộng, bắt dế, chơi với muỗi, hái trộm quả nhà hàng xóm hay gì đó. Nhưng vì không có nên sao tôi biết được. Đó là tuổi thơ đi vào sách giáo khoa, vào báo chí, được tung hô, được hoài cổ. Còn chúng tôi với ông bụt là Đôrêmon, vị anh hùng cứu cả thế giới Songoku, hãy những chàng lính thắp nên hoài bão bảo vệ công lý 5 Anh em siêu nhân, hay thậm chí chả thua kém hoàng tử cứu công chúa: Mario hay lớn hơn chút thì cô giáo Thảo dạy ta bao điều hay lẽ phải, . . . Rồi những trò nghịch ngố của trẻ con thành thị. Mọi thứ trôi dạt trên facebook, blog cá nhân, không được ai công nhận, bị người lớn bảo độc hại, bao lời ra tiếng vào.

Thật sự thì tuổi thơ của tôi còn chưa kết thúc. còn dò dẫm, còn nông nổi, còn nghịch ngợm, còn hoài bão, còn giấu giếm bố mẹ là còn trẻ. Thế này thích hơn.