cảm xúc mãnh liệt

Thằng bạn tôi mới thông báo với tôi rằng nó sắp cắt tóc và xóa wordpress đi. Vì một cảm xúc mãnh liệt bỏ mẹ nào đó. Mặc dù tôi đã cố hiểu nhưng không hiểu nổi.

13235318_1282499071765061_5698573177836149277_o

Mớ tóc dài của nó thì tôi không bàn. Dù cũng tiếc nhưng nghĩ nó húi cua như thời trẻ trâu đi học có khi lại làm nó vô tư và trẻ lại.

Nhưng thứ mà tôi tiếc đấy là cái wordpress của nó. Ngoài những quán quen tôi hay ghé trên đường đi lượn và tụ tập anh em, còn những chốn quen trên internet mà cảm thấy được đắm chìm vào đó thật thân quen và dễ chịu. Cái wordpress dở dở ương ương của thằng này cũng là một dạng như thế.

Chốn quen ngoài đường tôi cũng mất nhiều lắm rồi. Cả những chốn quen trên net cũng vậy. Ngày trước có mấy cái forum game online với forum 9x xôm lắm, đi học về đến nhà là lao vào ngay. Sau là những kênh Youtube, những trang web. Dần dần từng cái cứ bị xóa một cách bất ngờ theo thời gian. Mất mát to lớn nhất đối với tôi chắc là Vnsharing. To quá nên cũng chả biết kể thế nào bây giờ. Thế đấy, nên là tôi không muốn mất thêm một chốn thân quen nào nữa.

Nhưng mà vì cái thứ cảm xúc mãnh liệt bỏ mẹ nào dó kia mà có vẻ lại sắp mất thêm một chỗ nữa.

trải lòng

Người ta thường trải lòng lúc buồn hiu quạnh. Nhưng thực sự trải lòng là sao? Các nhà khoa học đã chứng minh rằng lòng người thì dài tổng cộng khoảng 7 mét rưỡi, tức là cũng chỉ bằng con đường từ nhà ra đầu ngõ. Vậy mà trải lòng có bao giờ hết được nỗi niềm đâu, 7 mét rưỡi dài đến vô tận.

Cả đời người này, ta đã đi được quãng đường tổng cộng dài bao nhiêu rồi? Quãng đường đó gấp bao nhiêu lần 7 mét rưỡi? Ta đã đi qua nỗi lòng của bao nhiêu người? Chắc là nhiều lắm.

nói chuyện với bò. Về màu xanh

Soerenberg, Thụy Sĩ, là nơi đêm cũng như ngày, ngày cũng như đêm. Chả phải vì đêm náo nhiệt hơi người mà vì ngày đêm đều tĩnh mịch như nhau. Một nơi chỉ toàn núi với rừng. Và bò. Đi đâu cũng có thể nghe thấy tiếng leng keng ở chuông cổ lũ bò phát ra. Nhiều lúc đi qua cứ bị bò nó lườm, tự hỏi phải chăng ở sứ này bò làm chủ chứ chẳng phải người. Vẫn như mọi ngày, tôi lại đi dạo lên núi chơi một mình, nhưng lần đó tôi quyết định gạt bỏ hết mọi danh giới về giông loài và ngôn ngữ với loài bò. Bò ăn cỏ, còn tôi ngồi cạnh đó hút cỏ, có lẽ nói chuyện sẽ hợp nhau – tôi tự nhủ.

“Này, mày có nghĩ con người phá rừng lấp sông, xây nhà máy là một chuyện rất ư là tự nhiên không? Nhà mày và chất thải có phải cũng chính là thiên nhiên? Thì đấy, ý tao là dù loài người có thối nát hay mâu thuẫn đến đâu thì trong một tỉ tỉ các trường hợp của trái đất, nếu có một trường hợp tồn tại một loài mà về sau chúng tự gọi chúng là người, thì một loài như thế ăt sẽ làm những việc như con người đang làm thôi. Những nơi như nhà máy hay những công trình nhân tạo cũng là một môi trường sống tự nhiên của loài người. Nếu giun sinh ra bản năng đã là làm sốp đất, thì thiên chức của người có khi là làm ô nhiễm đất. Thế nhưng ô nhiễm cũng chỉ là 1 trạng thái, và được con người đặt cho nó cái tên là “ô nhiễm” mà thôi. Chả thể nào nói là xấu hay tốt. Có khi tỉ năm nữa, cả Trái Đất chìm trong biển rác thải và có 1 hệ sinh thái mới từ đó ngoi lên thì cũng xin chúc mừng cho những giống loài sắp được sinh ra.

Trong triết học, người ta thường tranh luận xem con người có free will hay không, thậm chí người hỏi câu đó còn nghi ngờ không biết có phải chính mình tự hỏi câu đó hay không, hay liệu có một thế lực nào đó mà dường như số phận đã sắp đặt, sai khiến, để cho mình đặt dấu chấm hỏi. Tao thì chỉ nghĩ rằng khi một người có lựa chọn đường về nhà hoặc rẽ trái hoặc rẽ phải, nếu chọn rẽ phải vào đúng lúc đấy, thì cũng đều có nguyên do được xây đắp rất từ từ và tự nhiên, giống như hiệu ứng cánh bướm vậy. Nào là những chỉ số trên trái đất vừa đúng để loài người tồn tại, nào là tỉ lệ người đấy đc sinh ra, tổ tiên của họ may mắn sống sót qua chiến tranh, bạo loạn, nạn đói, và đúng cái ADN đó được truyền lại, và cái ngã tư đó thì được xây nên bởi lý do chính trị hay kế hoạch đô thị hóa vốn được tranh cãi mà cuối cùng lại được thực hiện, rồi subconscious của người đó được tạo nên từ một loạt các sự kiện trong cuộc đời của chính họ. Chính vì thế nên họ đương nhiên rẽ phải chứ không phải ngẫu nhiên rẽ phải. Chả cần có thể lực nào sai khiến, mọi cánh bướm đều build up lên những kết quả, và nó cứ thế tiếp diễn. Nó không phải số mệnh, mà nó là lẽ tự nhiên, là đương nhiên. Nó đc vận hành bởi một thứ xuyên suốt nhưng mà cũng chẳng có gì điều khiển hay vận hành, mà chính nó tự vận hành. Thế nên “whatever is, is right”. Con người chả đi ngược lại với tự nhiên chút nào.

Trước đây, tao lúc nào cũng khăng khăng rằng về sau tao sẽ lên núi hay vào rừng sống một cuộc sống thật tự nhiên và hoang dã, bởi vì con người đã fucked up thật rồi với cái mớ bản ngã tự cao của họ. Họ phá phách đủ thứ, không sống cùng thiên nhiên mà bao giờ cũng đòi chinh phục thiên nhiên. Họ đặt ra đủ thứ giáo điều rồi quên mất rằng đó chỉ là những gì họ vẽ ra. Luật tạo ra người hay người tạo ra luật? Họ quên mất rồi nên những thứ họ sở hữu đang dần sở hữu lại họ. Lúc đó tao ngao ngán với con người lắm, cuối cùng tao nhận ra rằng con người chả thế nào phá hoại nổi trái đất, họ chỉ phá môi trường sống của chính mình. Tận thế sẽ chỉ dến với con người, còn không bao giờ có tận thế với thế giới này. Dù tất cả loài người có biến mất thì vũ trụ vẫn ổn, mọi thứ vẫn rất ư là đáng yêu, không gian này vẫn vận hành và tiếp tục được diễn ra.

Cây có bị chặt hết thì thiên nhiên vẫn không biến mất đâu, thiên nhiên sẽ là những gì còn lại sau đó. Màu đen của dòng sông đóng cặn, màu xám của khói công nghiệp, màu đèn neon huyền ảo ám lên vùng trời bị ô nhiễm ánh sáng, tất cả đều là những màu đáng để đại diện cho thiên nhiên. Vậy nên không chỉ có màu xanh là xanh đâu, màu nào cũng xanh tự nhiên hết đó. Biết được rằng mọi thứ luôn ổn, chả ai là người xấu, chả ai là người tốt, nhị nguyên phân chia hai cực biến mất, mọi thứ chỉ khác nhau và diễn ra hỗn mang một cách có nguyên do thì cuộc sống cũng nhẹ đi được một phần.

Hoặc là chả biết gì như mày.

Một người bạn từng kể với tao rằng đối với Đức Phật, sự thuần khiết không bao giờ là một khái niệm đạo đức. Ngài không phải là một mục sư, càng không phải là một chính trị gia. Đức Phật là người đã lượt lên trên tất cả nhị nguyên – tất cả sự phân chia hai cực của tốt và xấu. Vậy thuần khiết có nghĩa gì với Đức Phật?

Bằng cách nói như vậy, ngài nói đến sự ngây thơ của một đứa trẻ chưa biết thứ gì được cho là tốt, thứ gì được cho là xấu. Những vị hiền nhân cũng trở thành một đứa trẻ một lần nữa, nhưng một đứa trẻ thì ở bên dưới nhị nguyên, còn một vị hiền nhân thì vượt lên trên nhị nguyên. Nhưng có một điểm chung là cả hai người họ đều không phải là một phần của thế giới nhị nguyên, không phải là một phần của thế giới mà mọi thứ được chia ra thành hài cực trái ngược nhau: tốt và xấu, ngày và đêm, yêu và ghét, sống và chết, thế giới bên này và thế giới bên kia, kẻ tội đồ và thánh nhân. Kẻ tội đồ là người biết rõ cái gì là xấu, cái gì là tốt, nhưng họ chọn đi theo cái xấu. Thánh nhân là người biết rõ cái gì là tốt, cái gì là xấu, nhưng họ chọn đi theo cái tốt. Còn hiền nhân là người biết tất cả về xấu, về tốt nhưng vượt lên cả hai sự phân chia đó và không còn vương vấn chút hứng thú nào với mấy sự phân chia đó cả. Sống trong choiceless awareness, nó chính là thuần khiết.”

Bò không trả lời tôi, chỉ lững thững đi về khi trời đã tối. Tôi đoán là nó chẳng hứng thú gì với một thằng vô công rồi nghề kể về thế giới loài người nát như thế nào.

Đó là cách tôi tiêu hoang thời gian của mình ở Soerenberg, nơi chẳng có mấy thứ giải trí của văn minh nhân loại. Thi thoảng đốt herb lên và nói chuyện stoner philosophy với mấy con bò cho dịu đi những tiếng lạo xạo là dư âm của xã hội mang lại trước đây. Ngày ngày chí có ngắm trời ngắm đất, lên núi tìm được cái bồn tắm bỏ hoang giữa trời, ngoảnh mặt nhìn đồng cỏ và chim bay từ cửa sổ nhà vệ sinh mỗi sáng dậy. Nơi này là để ngắm và cảm nhận là nhiều, chứ kể thì chả có mấy chuyện.

Tái bút: Vì cho phép chính mình được fuck up nên tôi đã rời Soerenberg và trở lại thành thị sau đó không lâu.

 

IMG_20160609_185124.jpg
Lũ bò
12182833_710009615810433_2613856864860056168_o
Và cái toilet huyền thoại

Những thay đổi bé và hơi to của Hà Nội gần đây (có nên gọi là part 2?)

hanoi.jpg

1.
Sự chuyển mình to lớn nhất của Hà Nội có lẽ là nhà thằng bạn mình ở ngay ngách chó Đặng Văn Ngữ. Trước đây, phía sau nhà nó có cái sân nhỏ làm vườn anh em thỉnh thoảng đi lượn qua lại tiện tay vứt rác vào, có cái phòng bếp nơi cả lũ từng nấu hóa chất và học thêm nhóm ở đó, làm trò xằng bậy ở đó. Thế nhưng từ khi mặt sau nhà nó giải tỏa, vị trí đắc địa làm ngôi nhà lên hương, cho thuê làm hết cửa hàng này đến cửa hàng kia. Hiện tại thì bây giờ đã biến thành Vinmart sang chảnh, nơi giới tư bản vào mua sting dâu. Mỗi lần đi lượn qua nhà nó, lại xuýt xoa với một thằng bạn khác: “Má nó đập nhà đi cho thuê, lấy tiền cho nó đi Tây đó mày” bằng cái giọng cảm thông mà phát phì cười rồi lại phóng đi tiếp.
2.
Về cafe. Vì đang tuổi ăn tuổi chơi mà, nên là cái gì mà cứ đụng vào chỗ chơi của mình là mình nhớ dai lắm.
Đầu tiên là phải kể đến sự biến mất của những quán cafe teen. Có một thời cafe teen mọc lên như nấm ở mọi nơi với trang trí nhí nhảnh, thường là ngồi bệt, để lũ con nít cấp hai cấp ba tụ tập đánh bài, họp lớp, tán phét, hay tựu chung là để ngồi chơi với nhau (tuyệt nhiên chúng nó không chụp ảnh check in hay instagram). Ngoài việc hoải cổ tiếc nuối cho cái không khí teen cute pro 9x đấy thì mình còn vô cùng day dứt vì những chỗ như vậy hầu như giá chỉ khoảng 25.000 mà vẫn có điều hòa và wifi căng đét. Bây giờ thời tiết mùa hè nóng nực, ví thì cứ mỏng dần đều vì các thể loại quán cafe đắt đỏ giá đồng loạt xấp xỉ 40.000. Đéo hiểu bọn trẻ con chúng nó nghĩ gì mà bây giờ chỉ thích mấy cái sang chảnh. Tiền thì chưa làm ra mà cứ thích đọ độ sang với nhau. Hoặc cũng có thể nó sinh ra đã chỉ có loại quán sang chảnh như thế. Buồn thật. Còn đâu teen cute pro 9x.
Tiếp đến là Đinh, một thời mê tơi cái quán trật trội, vắt vẻo trên tầng 2 ngay trung tâm thành phố. Đinh bây giờ không còn được tự bật nhạc nữa, còn đâu cái cảnh mấy thằng canh canh cái giắc cắm loa để cắm vào máy mình. Mà cũng vì thế nên ít nhạc hay đi hẳn. Mấy ông anh bà chị đã từng ngồi mòn ghế ở Đinh ngày trước cũng không còn thấy lên nữa, vậy là vắng mất bạn trà. Những người chả có lấy một mối liên hệ gì ngoài cuộc sống, không hẹn nhưng lúc nào lên quán cũng thấy mặt nhau, rồi tán phét nọ kia, rồi quen, rồi lại không gặp nữa. Cũng vì vài lý do khác nữa nên mình cũng dần tạm biệt Đinh.
Có một thứ mình ngửi thấy mùi sắp lên ngôi đấy là Vòng-tròn-ca (hay còn gọi là Circle K). Nói chung là cũng được.
3.
Một thay đổi vô cùng nhân văn của Hà Nội đó là nhà sách Fahasha đã có hẳn khu ghế ngồi dành cho bọn trẻ con đọc chùa. Tuyệt vời vô cùng, ước gì ngày bé mình cũng có một chỗ như thế gần nhà để lân la đến đọc mỗi ngày. Dễ lắm là có thể quen được thêm vài đứa bạn chả hiểu ở đâu ra.
Nhớ hồi xưa cấp 2, mùa hè, ngày nào cũng ra ngoài ngõ mua vài cái đĩa phim lậu về cày. Bây giờ thì nhà ai cũng lắp mạng, kéo torrent vèo vèo, không thì xem phim trên web cũng nhan nhản. Số phận mấy cửa hàng bán đĩa game cũng tương tự, không tránh khỏi làm ăn thất bát sập tiệm.
Cái này thì mình không hề buồn, vì nó là minh chứng của sự văn minh tiến bộ của nhân loại. Hoan hô thế kỷ 21.
4
Hà Nội chả còn mấy bóng xe đạp. Chắc vì càng ngày càng nóng bức oi ả, nóng hơn hẳn những mùa hè thời cấp 2, cấp 3. Càng ngày càng nhiều khói xe, lại càng nóng, người ta lại càng bỏ xe đạp để đi xe máy, lại càng nhiều khói xe, một vòng luẩn quẩn. Trẻ con thì đi xe đạp điện, người lớn thì chuyển qua xe máy. Có muốn thể dục đạp xe hít oxy thì cây cũng bị chặt cho ngắc ngoải rồi.
Hà Nội vừa thiếu bóng xe đạp vừa thiếu bóng mát
Và Hà Nội thiếu bạn đạp xe nữa. Ngồi đếm đi đếm lại bây giờ bạn đi lượn chỉ còn trên đầu ngón tay. Anh em thân thích kẻ nào kẻ nấy xuất ngoại vượt biên để tiếp thu tinh hoa kiến thức nhân loại hết cả rồi, không mấy ai còn ở lại cái thiên đường đổ nát này nữa. Ôi cái cớ để tôi đi xe máy.
5
Không đi lượn nữa thì làm gì? Thì đi net.
Nhưng mà Gopro đã thành trung tâm anh ngữ, Cuti thì xóa mất CS 1.6, Phương Anh đã thành tiệm làm nail của mấy chị ngực bự nhìn đến phát hờn. Tiệm net quen cũng khai tử dần dần. Ngày xưa học cấp 3 thì không bao giờ thiếu bạn net. Bạn net thì không nhất thiết phải thân, chỉ cần là mấy thằng trai loi choi cùng trường mà trốn học cùng thời gian địa điểm với mình là được. Ấy thế mà bây giờ lại khó.
*
“Khi nào có dịp khéo thấy Hà Nội chuyển mình, sẽ viết tiếp sau. Ai cùng đề tài có thể góp chung với mình, chắp nối thành bộ sưu tập.”
cái serie này là do bạn Bò khởi sướng, mình chỉ là người ăn theo. Vậy thôi hẹn gặp lại các bạn kỳ sau.
[Nhật Dương]

19.07.2016 – Có nhất thiết phải trở thành một điểm dựa cho ai đấy

eno ylno

Nhiều lúc mình tự hỏi giờ này, phút này, giây này mình đang cố gắng để làm gì, cố vì cái gì? Đúng là phần nhiều mình làm mọi thứ vì nghĩ cho gia đình, mà cụ thể là cho Hân, cho mẹ, nhưng cũng có những ngày mình chán ngấy phát điên lên, ra khỏi nhà rồi trốn đi chơi, rồi có khi đi qua buổi trưa dù ở nhà sẽ thiếu người chạy bàn phục vụ. Chỉ là có những ngày muốn dang tay dang chân ngủ đến khi trương người, hoặc lang thang ở ngoài đường rồi chả muốn về nữa. Nhưng vì tội lỗi, vì lo, vì không nỡ, sẽ vẫn trở về thôi.

Mình tự hỏi có những người có đầy đủ thìa bạc mâm vàng gia đình hạnh phúc từ lúc mới sinh ra, định hướng tốt rồi cứ thế mà phát triển, thì…

View original post 724 more words

Em – Cô bé buổi đêm

 

space

Căn phòng trôi bồng bềnh giữa đêm đen, cô lập với thế giới bên ngoài, chỉ có em và em. Nhìn ra ngoài cửa sổ kia là một màu đen kịt của khoảng không, có khác gì từ trong khoang tàu vũ trụ trông ra đâu. Phòng của em đã trở thành một con tàu vũ trụ, nơi giúp em ngắt kết nối khỏi ma trận thực tại này. Em lái con tàu đó đến những miền đất hứa, trờ về ngược miền thời gian.

Quay lại hồi em còn nhỏ, ở nhà, bố em ngâm đầy những bình rượu cá ngựa, rượu rắn, rượu táo mèo rồi cất trên tum. Dưới con mắt ngây thơ của em, chúng trông kỳ thú chẳng khác gì những sinh vật quái dị bị nhốt vào mấy cái ống nghiệm khổng lồ mà thường xuyên xuất hiện trong phim khoa học viễn tưởng. Còn về phần bố, mỗi lần bạn hiền đến, bố lại tự hào đem những bình rượu ngâm ra khoe.

“Rượu ngon phải có bạn hiền, nhưng bạn mà không hiền thì thà uống một mình còn hơn”. Em tự nhủ như vậy.

Bình rượu tâm tư của em ngâm đầy những âu lo, ưu phiền, những cơn phiêu không mấy ai hiểu được. Em cứ tự ôm bình rượu đó mà ngồi một mình trong buồng lái của tàu vũ trụ. Tự uống, tự say.

Em say để em gặp lại chính mình thuở bé thơ, để gặp Thượng Đế, để gặp tôi. Em say bây giờ để cuộc đời lúc thực lúc ảo không còn có thể làm em say được nữa. Em tâm tình rồi cười ha hả khoái trá, vì đời về cơ bản là buồn, nhưng về nâng cao lại là buồn cười.

Để có thể tồn tại được ở Trái Đất, mỗi lần ra ngoài em phải mặc một bộ đồ bảo hộ đặc biệt mà người Trái Đất goi nó là đồng phục nhân viên. Em ngán bộ đồ đó đến tận cổ. Ban ngày em thật cô đơn khi bị vây quanh bởi những sinh vật Homo Sapiens khó hiểu. Em chỉ muốn mau mau đến đêm hết giờ làm, rời khỏi Trái Đất đạo mạo và quay về với vũ trụ của mình – nơi em có điện đàm để liên lạc với những người bạn hiền dù ở phương xa nhưng không bao giờ bỏ rơi em, nơi em có thể đi đến những thực tại khác.

Con tàu của em đi qua những vùng đất từ hoan hỉ đến khổ cực. Nhưng dù có ở tâm thế nào đi chăng nữa thì em vẫn sẽ là một vũ công vũ trụ. Em nhảy múa cùng trung úy Collins khi ông phải ở lại trên tàu, buồn bã nhìn Amstrong và Aldrin đặt chân lên mặt trăng mơ ước của nhân loại. Em ghé thăm đại bản doanh của những đứa trẻ thế kỷ 20, chúng nói với em rằng hãy cùng nhau đi cứu thế giới đi, đừng làm bài tập về nhà nữa.

Tôi thương em lắm nhưng tôi chẳng thế giúp được gì nhiều. Tôi thậm chí còn chả tồn tại dưới dạng vật chất. Tất cả những gì tôi có thể làm là lặng lẽ quan sát và cầu chúc cho em được hạnh phúc.

Chào em – cô bé buổi đêm.

 

note: đọc từ phải qua trái

01

02

 

[Nhật Dương]

Ngày mai

ngay mai

 

Ngày mai (danh từ): là vùng đất bí ẩn mà  99% dự định, công việc, tri thức và đam mê của con người tọa lạc ở đó. Đó là nơi những cái hẹn “mai nhé”, “để mai” sẽ vẫn mãi là ngày mai. Nó trở thành một vùng đất chứa đựng những tiếc nuối khi nhìn lại.

Có những điều mà có khi cả đời cứ để đấy, hẹn ngày mai rồi lại mai nữa, hết mùa mai nở năm nay tới mùa mai nở những năm sau nữa.

. . .

Nào có ai biết đói rét là như thế nào không?

Đó là khi mùa hè của mơ ước ập đến, một đám con trai sẽ tụ tập nhau lại để nằm ngồi la liệt trong phòng điều hòa rét cóng. Sự trây lười của chúng còn vượt qua cả nhân viên bán hàng mậu dịch. Mặc cho căn phòng có trở thành một cái tủ lạnh vĩ đại, không có nổi một đứa chịu nhấc mông lên đi chỉnh nhiệt độ. Đến bữa thì vẫn cố thủ không bước ra ngoài đến nửa bước. Thế là đói. Thế là rét.

Đến cả những điều đơn giản như vậy còn trây ỳ thì những thứ to lớn vĩ đại nào có bao giờ thực hiện nổi. Những ước mơ tuổi trẻ cũng mắc kẹt lại như thế. Nhớ năm lớp 11 hò nhau nghỉ hè thì đạp xe đi Hải Dương chơi mấy ngày cho đã đời tuổi trẻ. Nhưng xong thằng này bận lau cầu thang, thằng kia bỏ anh em theo gái. “Mai nhé, mai bàn kế hoạch nhé, hôm nay tao bận. Thế nhé”. Thế là ước mơ đó lại ngự trị ở vùng đất Ngày mai. Đến khi hết đời học sinh rồi mới giật mình thấy không còn nghỉ hè nữa để mà đi.

Cuộc đời học sinh đó trôi đi không kịp ngoái lại, như thể lỡ tay bấm xả bồn cầu cho phân trôi vèo đi mà chưa kịp nhìn hình thù xem rắn hay lỏng, dài hay ngắn, mang điềm lành hay xấu. Nó để lại những tò mò xao xuyến tuổi học trò, những bí ẩn không bao giờ được giải đáp. Đến cái thời điểm hết mẹ đời học sinh rồi cũng chả biết đứa nào lấy cắp 9 triệu. Vẫn đếch biết bạn trẻ nào rỗi hơi đi nâng bi cho chính quyền, bóp dái anh em tôi hồi năm ngoái, để bạn tôi phải đi xét nghiệm máu. Bạn tôi thì nó cũng chả hiểu cơ sự gì mà ăn cái mũ bảo hiểm vào mặt đến toe toét máu. Rồi đủ thứ chuyện thâm cung bí sử mà bây giờ có hỏi lại thì chắc cả lũ vẫn mặt mày thơ dại, ngây ra như ngày nào, lắc đầu không giải đáp nổi. Tất cả đều đã chìm vào Ngày mai, nơi mọi thứ đi vào quên lãng.

Mình học cấp 3 trong một ngôi trường danh tiếng ngồn ngộn với cái logo hình hoa sen vàng gắn trên áo đồng phục trắng (thật ra nhìn giống nải chuối vàng hơn). Một ngôi trường với cái căng tin nhớp nháp lúc nào cũng nghi ngút khói mây sương mù như thể Sapa, chỉ khác là sương mù nhân tạo từ mồm các nam sinh. Với những lề thói cứng nhắc và những trò lố tưởng như chỉ có trong truyện trào phúng của Vũ Trọng Phụng. Nhưng cũng nhờ thời gian lặn ngụp trong phân này nên mình mới tìm ra được những anh em chí cốt cùng lội ngược dòng. Mình thì mình không định ví anh em như hoa sen nở trong bùn đâu, nghe gái tính và cũ kỹ vô cùng. Nhưng có lẽ đấy lại là ý nghĩa sâu xa của cái logo hoa sen vàng kia: “Chúng tôi tạo ra một môi trường như phân, để học sinh được nở thành sen vàng”.

Lặn lội lại những chuyện xưa cũ và cá nhân hơn. Trước lâu lắm rồi, buổi trưa mình thỉnh thoảng cũng đem bạn gái về nhà ăn cơm cùng mẹ. Vốn đó là thời gian bình yên thư thái nhất ngày, nhưng có một hôm mình há hốc mồm ra rồi buột miệng: “Ăn nhiều thế ???” với gái, xong bị mẹ mắng. Ơ thì thật ra vốn bình thường nó ăn kém, hôm đấy mình há mồm ra vì ngạc nhiên chứ không có tiếc cơm. Suốt từ đó đến bây giờ vẫn nhớ mãi và muốn xin lỗi. Mà chắc nó quên từ đời nào rồi. Vả lại cũng đã mấy tỉ năm không nói chuyện.

Lại lặn lội tiếp xa nữa. Hồi lớp tám mình có thích một bạn cùng lớp mà ngày nào mình cũng lải nhải vào tai bạn ý để tỏ tình. Nhưng xong chắc bạn ý cũng chả tin, vốn hai đứa chơi thân với nhau. Nó toàn cười hơ hớ rồi đánh mình. Vậy là kế hoạch ngày mai sẽ nghiêm túc tỏ tình của mình đi vào vòng lặp. Sau này đến khi có bạn gái một cách vô cùng chính thức rồi mình vẫn ngoại tình tư tưởng cái bạn này. Giờ vẫn muốn tỏ tình đây này, mà thôi để mai.

À sắp đến giờ đi làm rồi, mai kể tiếp.

 

Ngoài lề:
Chúng tôi vẫn còn sống đến ngày hôm nay để kể chuyện cho các bạn nghe mà không chết đói chết rét là nhờ có mẹ về nấu cơm và chỉnh điều hòa vô cùng kịp thời. Xin cảm ơn mẹ đã góp phần tạo nên thành công của bài viết này.

[Nhật Dương]